Giới thiệu

Đồng Phụng Việt - Hóa ra các bác bịp dân!

Thứ Sáu, ngày 28 tháng 12 năm 2012



Facebook Đồng Phụng Việt

Tờ Quân đội Nhân dân mới đăng bài “Không thể chấp nhận quan điểm Quốc gia hóa quân đội” của Trung tướng, Phó Giáo sư, Tiến sĩ Nguyễn Tiến Bình. Bác Bình viết bài này để phê phán quan điểm “quốc gia hóa quân đội”, vốn đề nghị, quân đội phải trung lập, “phi chính trị hóa”, tách quân đội ra khỏi sự lãnh đạo của Đảng CSVN.


Trong bài, bác Bình nêu ra một số dẫn chứng để minh họa cho quan điểm của bác rồi kết luận: “phải đặc biệt coi trọng giữ vững và tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với quân đội”.

Đọc xong, tôi muốn thưa lại với bác vài điều:

1/
Bác có học hàm Phó Giáo sư, lại có học vị Tiến sĩ cho nên theo tôi, khi viết lách, bác cần phải nghiêm cẩn, trung thực, lập luận phải chặt chẽ, hợp lý. Có như thế mới giữ được thể diện cho chính bác và cho giới mang học hàm “giáo sư”, “phó giáo sư”, có học vị “tiến sĩ”, “cử nhân” được đào tạo từ các học viện, trường, chương trình chính trị. Tôi không hiểu hệ thống học viện, trường, chương trình chính trị đào tạo thế nào mà các cựu học viên cứ mở miệng ra nói, hoặc cầm bút lên viết là bị dân chửi té tát.

Hình như hệ thống học viện, trường, chương trình chính trị không dạy dỗ bác và các đồng môn của bác về phương pháp nghiên cứu, kỹ năng viết lách, phát biểu trước đám đông, thành ra các bác thường “ăn không nên đọi, nói không nên lời”, dân Nam bộ vẫn gọi là… “tệ hơn vợ thằng Đậu”.

Để bảo vệ quan điểm, “quân đội phải được đặt dưới sự lãnh đạo toàn diện của Đảng, phải bảo vệ các lợi ích của Đảng” – vốn chẳng giống ai so với phần lớn các quốc gia đang tồn tại dưới gầm trời này, bác dẫn chuyện tỷ phú Erick Prince và công ty Blackwater Worldwide do ông ta sáng lập như một bằng chứng về chuyện quân đội nào cũng do “các ông trùm tư bản điều khiển và bảo vệ thể chế chính trị của xã hội tư bản”.

Tôi đã tra cứu rất kỹ và chưa tìm thấy tài liệu nào có nội dung giống như bác viết, rằng công ty Blackwater Worldwide của Erick Prince là một “đội quân đánh thuê”, “quân số hàng trăm ngàn, có cả máy bay, tàu chiến và vũ khí hạng nặng, được coi là lực lượng thiện chiến ở Áp-ga-ni-xtan, I-rắc và có khả năng lật đổ nhiều chính phủ trên thế giới”.

Theo Wikipedia thì Erick Prince thành lập Blackwater Worldwide sau khi xảy ra vụ diệt chủng ở Rwanda. Công ty này chỉ có chừng 1.000 nhân viên và là một trong ba công ty tư nhân chuyên cung cấp dịch vụ bảo vệ an ninh cho các cơ sở ngoại giao của Mỹ, ở bên ngoài nước Mỹ, như một giải pháp nhằm tiết kiệm chi phí. Sở dĩ Blackwater Worldwide được chú ý, vì có vài thông tin cho rằng, nó có can dự vào kế hoạch chống khủng bố của CIA, mà ở Mỹ không phải ai cũng tán thành điều đó. Năm 2010, Erick Prince đã bán Blackwater Worldwide, đi làm cố vấn cho chương trình đào tạo chống cướp biển ở vịnh Aden.

Điều này cho thấy, tuy là một “Phó Giáo sư”, “Tiến sĩ” nhưng bác viết lách rất cẩu thả và rất khinh độc giả. Dân gian gọi kiểu viết lách, phát biểu này là “nói lấy được, viết lấy được” - loại hành vi vốn được xem là đặc trưng của hạng “vai u, thịt bắp”, “thiểu năng về trí tuệ”. Có người bỗ bã hơn thì huỵch toẹt: “Đầu óc ngu si, tứ chi phát triển” – thành ngữ này có thể là rất đúng với bác nhưng tôi không dùng vì nó không… nhã!

Không chỉ viết lách cẩu thả, khinh rẻ độc giả, lối viết lách của bác còn miệt thị cả đối tượng mà bác muốn bảo vệ. Tôi tự hỏi không biết tại sao, bác lại muốn biến công ty Blackwater Worldwide của Erick Prince thành “đội quân đánh thuê”, rồi dùng nó như một trong các dẫn chứng để bảo vệ quan điểm, quân đội phải được đặt dưới sự lãnh đạo toàn diện của Đảng và phải bảo vệ Đảng, không thể chấp nhận quan điểm “quốc gia hóa quân đội”?

Kiểu tư duy – lựa chọn dẫn chứng này nếu không cố ý thì cũng là vô tình đánh đồng, biến quân đội nhân dân Việt Nam thành một “đội quân đánh thuê” do Đảng điều khiển và chỉ biết bảo vệ lợi ích của Đảng. May mắn cho thiên hạ là bác chỉ học “chính trị” và kiếm cơm bằng công việc “lý luận”, bác mà “nhất định” học luật và “kiên quyết” làm luật sư thì thân chủ của bác, tội lẽ ra được hưởng án treo, nghe bác cãi xong, Tòa không tuyên “chung thân”, chắc cũng phán “tử hình” – cách ly vĩnh viễn khỏi xã hội!

Cũng với lối tư duy, dẫn chứng “lộn ngược” này, bác lôi Lenin và Liên Xô ra xài. Bác bảo, Lenin từng nói: “Quân đội không thể và không nên trung lập. Không lôi kéo quân đội vào chính trị - đó là khẩu hiệu của bọn tôi tớ giả nhân giả nghĩa của giai cấp tư sản..., bọn này trong thực tế bao giờ cũng đã lôi kéo quân đội vào chính trị phản động”. Bác nhận định: “Quân đội Liên Xô còn 3,9 triệu quân thường trực, được trang bị rất hiện đại, vượt xa các nước cả về lực lượng chiến đấu thông thường và lực lượng hạt nhân chiến lược, nhưng do bị biến chất về chính trị nên mất sức chiến đấu, không thể bảo vệ được Tổ quốc XHCN”.

Tình cảm, niềm tin của nhân dân Liên bang Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Xô viết và nhân dân các quốc gia từng có “Nhà nước xã hội chủ nghĩa” đối với Lenin ra sao, hẳn là bác biết, chúng tôi cũng biết. Biết rồi, còn dẫn tư tưởng của ông ta ra để biện bạch làm gì, nhằm thuyết phục ai hở bác? Nếu bác vẫn còn sùng bái ông ta thì đó là quyền của bác, tôi không dám chỉ trích. Tuy nhiên, phê phán Mikhail Gorbachev (Tổng bí thư cuối cùng của Đảng Cộng sản Liên Xô), Yevgeny Shaposhnikov (Bộ trưởng Quốc phòng cuối cùng của Liên Xô), về chuyện họ thực thi “phi đảng hóa quân đội” thì không ổn. Họ là công dân Liên Xô, được ca ngợi vì đã hành xử theo nguyện vọng của nhân dân Liên Xô. Gorbachev và Shaposhnikov không thể hành xử như bác muốn, dùng “3,9 triệu quân thường trực, được trang bị rất hiện đại, vượt xa các nước cả về lực lượng chiến đấu thông thường và lực lượng hạt nhân chiến lược” để “chiến đấu” với nhân dân của họ, “bảo vệ Tổ quốc XHCN”. Phê phán như vậy là “can thiệp vào công việc nội bộ của chính quyền và nhân dân Liên Xô” đấy bác ạ!

Chưa kể, dẫn chuyện Liên Xô để cổ súy “phải đặc biệt coi trọng giữ vững và tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với quân đội”, xem nó “có ý nghĩa quyết định đối với sức mạnh chiến đấu của quân đội, liên quan trực tiếp đến sự sống còn của chế độ XHCN” - khác gì bác đang vun bồi, xiển dương cho ý tưởng dùng quân đội bắn vào dân để bảo vệ Đảng! Thật ra, kiểu nghĩ như bác không cá biệt, song tôi không quen bảo người khác phải nghĩ thế này, hành xử thế kia, thành ra, tôi chỉ đề nghị bác tham khảo lịch sử, tra cứu tài liệu, coi số phận của những kẻ từng nghĩ, từng làm như vậy sau đó thế nào. Đáng ngẫm lắm bác ạ!

2.
Bác Bình!

Tôi đã từng hân hạnh được tiếp xúc với một số vị mang học hàm “giáo sư”, “phó giáo sư”, có học vị “tiến sĩ”, “cử nhân” được đào tạo từ các học viện, trường, chương trình chính trị, nên không lạ gì chuyện sở học của họ chỉ khoanh tròn, gói gọn trong phạm vi “chủ nghĩa Mác - Lê nin” đã được “tóm tắt” (tôi muốn nhấn mạnh hai chữ “tóm tắt”) và “Lịch sử Đảng CSVN”. Bởi bác cũng xuất thân từ giới này, nên tôi tin bác không phải là ngoại lệ. Tuy nhiên do các bác sùng bái Lenin, tôi mạo muội dùng một câu, mà người ta vẫn bảo là của ông ta để góp ý với các bác. Đó là: “Học, học nữa, học mãi”.

Đọc bài của bác, tôi có cảm giác sự kính trọng mà bác dành cho Lenin thật ra không cao, nên bác chưa bận tâm và chẳng muốn thực hành một trong những lời khuyên hết sức phổ biến, được cho là của Lenin về chuyện học. Tôi mạo muội đưa ra nhận xét như vậy vì bài viết của bác có vài chỗ cho thấy, ngay cả những sự kiện liên quan đến “Lịch sử Đảng CSVN” – vốn là “chuyên môn sâu” của bác – bác cũng… sai.

Để cổ súy cho quan điểm “quân đội phải được đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng và phải bảo vệ lợi ích của Đảng”, bác tuyên bố quan điểm đó là truyền thống mà Quân đội Nhân dân Việt Nam phải giữ, kèm theo dẫn chứng: “Tháng 5-1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ký một số sắc lệnh quan trọng như Sắc lệnh số 71/SL, Sắc lệnh số 47/SL, Sắc lệnh số 60/SL”.

Tôi chỉ mới tra cứu sơ sơ đã thấy, ba sắc lệnh mà bác trưng dẫn, chỉ có một được ký vào tháng 5 năm 1946. Hai sắc lệnh còn lại, một được ký trước đó hai tháng, một được ký sau đó một năm và cả ba không có điều, khoản nào đề cập đến chuyện “quân đội phải được đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng và phải bảo vệ lợi ích của Đảng”. Cụ thể: Sắc lệnh số 71/SL ngày 22 tháng 3 năm 1946, quy định chi tiết về biên chế và cấp số của Đại đoàn Quân đội Quốc gia Việt Nam. Sắc lệnh số 47/SL ngày 1 tháng 5 năm 1947, qui định về việc tổ chức Bộ Tổng chỉ huy. Sắc lệnh số 60/SL ngày 6 tháng 5 năm 1946, đổi tên Uỷ ban Kháng chiến toàn quốc thành Quân sự Uỷ viên hội.

Dẫn chứng mà sai tới mức như vậy thì… hết ý. À! Mà đây là sai sót hay cố tình bóp méo vậy bác?

Tuy nhiên, điểm quan trọng nhất mà tôi muốn thảo luận với bác và nghe bác giải thích thêm đó là:
a/ Trong Hiến pháp 1946, Điều 1 khẳng định như vầy: “Nước Việt Nam là một nước dân chủ cộng hoà. Tất cả quyền bính trong nước là của toàn thể nhân dân Việt Nam, không phân biệt nòi giống, gái trai, giàu nghèo, giai cấp, tôn giáo”.

Sau Hiến pháp 1946, trong Hiến pháp 1959, ngoài việc khẳng định Việt Nam là một nước dân chủ cộng hòa, Điều 8 của bản Hiến pháp này còn ghi: “Lực lượng vũ trang của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà là của nhân dân, có nhiệm vụ bảo vệ thành quả của cách mạng, bảo vệ độc lập, chủ quyền, lãnh thổ toàn vẹn và an ninh của Tổ quốc, bảo vệ tự do, hạnh phúc và sự nghiệp lao động hoà bình của nhân dân”.

Theo các Hiến pháp đã dẫn thì rõ ràng, những tổ chức tiền thân của Quân đội Nhân dân Việt Nam (Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân”, “Quân đội Quốc gia Việt Nam”, kể cả Quân đội Nhân dân Việt Nam sau 1954) đâu có chiến đấu vì lợi ích của Đảng?

Đả kích quan điểm “Quân đội chỉ trung thành với Hiến pháp” như bác vừa viết thì hóa ra Hiến pháp 1946 và Hiến pháp 1959 là giấy lộn à bác?

Nếu thật sự các bác xem Hiến pháp chỉ như một mớ giấy lộn thì các bác còn tổ chức trưng cầu ý kiến về việc sửa đổi Hiến pháp hiện hành làm chi?

b/ Cho dù bác thừa nhận, trong quá khứ, “Quân đội nhân dân Việt Nam” đã từng là “Quân đội Quốc gia Việt Nam” - một tổ chức bao gồm thành viên của nhiều đảng phái và người không đảng phái, cùng chiến đấu cho độc lập của tổ quốc và tự do của dân tộc, tuy nhiên, để biện bạch cho quan điểm: “Quân đội bao giờ cũng là công cụ bạo lực của một giai cấp, Nhà nước, đảng chính trị”, đả phá đề nghị “quốc gia hóa” quân đội, bác giải thích sự khác biệt giữa các bản Hiến pháp ngày xưa và thực tế hiện nay như vầy: “Điều này thể hiện sâu sắc bản lĩnh và trí tuệ của Đảng ta và Chủ tịch Hồ Chí Minh vừa kiên định nguyên tắc chiến lược, vừa mềm dẻo về sách lược để lãnh đạo dân tộc vượt qua hiểm nguy, giành thắng lợi vẻ vang”.

Khen như thế còn độc địa, nham hiểm hơn là chửi đó bác!

Cứ như bác viết thì chẳng lẽ “Đảng ta và Chủ tịch Hồ Chí Minh” dùng Hiến pháp để bịp mọi người? Lúc chưa nắm chặt được chính quyền thì bảo rằng, Việt Nam sẽ là một nước dân chủ cộng hoà. Tất cả quyền bính trong nước là của toàn thể nhân dân Việt Nam, không phân biệt nòi giống, gái trai, giàu nghèo, giai cấp, tôn giáo. Lực lượng vũ trang của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà là của nhân dân, có nhiệm vụ bảo vệ thành quả của cách mạng, bảo vệ độc lập, chủ quyền, lãnh thổ toàn vẹn và an ninh của Tổ quốc, bảo vệ tự do, hạnh phúc và sự nghiệp lao động hoà bình của nhân dân. Còn khi đã trở thành tổ chức chính trị duy nhất lãnh đạo toàn diện thì trở mặt, khẳng định: “Quân đội bao giờ cũng là công cụ bạo lực của một giai cấp, Nhà nước, đảng chính trị”!

Có thể khi đào tạo các bác, hệ thống các học viện, trường, chương trình chính trị khen việc dẫn dụ người khác làm theo ý mình để trục lợi, bất kể luân thường, đạo lý là “bản lĩnh”, trí tuệ”, “vừa kiên định nguyên tắc chiến lược, vừa mềm dẻo về sách lược” để “giành thắng lợi vẻ vang” nhưng thiên hạ không khen thế đâu bác Bình ạ! Họ gọi đó là “tráo trở”, “bịp bợm”, “lừa đảo”, “lưu manh”.

Lenin đã nhắc rồi, phải “học, học nữa” may ra mới gạt được vài người bác Bình ạ!

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Tìm kiếm

Đang tải...

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Vừa nhắm vào văn hoá viết vừa nhắm vào văn hoá đọc, trong cuốn sách này, đề cập đến mấy vấn đề chính: vai trò của lý thuyết, chức năng điển phạm hoá (canonization) và giải điển phạm hoá (decanonization) của phê bình, nhu cầu đổi mới, đề tài chiến tranh trong quan hệ với hiện thực và với quá trình tái cấu trúc ký ức tập thể, ý nghĩa của văn hoá tục, tính văn bản và liên văn bản của văn học, lưu vong với tư cách một phạm trù mỹ học, và cuối cùng, việc du nhập chủ nghĩa hậu hiện đại vào văn học Việt Nam. Ðó là những vấn đề căn bản và quan trọng nhất hiện nay.

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)

Góp ý

Giới thiệu

Giới thiệu

Giới thiệu
Tìm hiểu về văn học lưu vong, do đó, thực chất là tìm hiểu về tính chính trị, thi pháp và ngữ nghĩa học của gạch nối (semantics of the hyphen). Cái dấu gạch nối ấy là cái ở giữa (in-betweenness), là không gian xuyên quốc gia (transnation), xuyên văn hoá (transculture) và xuyên ngôn ngữ (translanguage).