Giới thiệu

Đỗ Đức - Sổ hưu

Thứ Năm, ngày 27 tháng 12 năm 2012


Đỗ Đức

- Khi người cầm quyền có chính nghĩa thì tự nhiên nắm được cái đầu và trái tim người ta, nắm rất chắc mà không mất sức, khoẻ re!
- Trường hợp không có chính nghĩa thì phải dùng cùm kẹp để nắm giữ chân tay, sẽ tốn nhiều sức và gây căm phẫn, nguy hiểm!
Cho nên nhiều anh độc tài tìm cách nắm cái dạ dày; chế độ tem phiếu và nắm cái SỔ HƯU là kiểu nắm giữ này.
Ông Đỗ Đức vạch đường cho “hưu” chạy: nếu nhà nước cúp cái sổ hưu thì có khối con đường thu nhập để thay vào. Nhưng muốn vậy thì cũng phải nhọc công lo liệu, tính toán chút xíu. Khổ nỗi, “một số không nhỏ” cán bộ đảng viên nhà ta đã quen được bao cấp nên lười nhác, ỷ lại như gà công nghiệp, ông tiến sĩ đại tá nọ giơ cái sổ hưu ra doạ chính là để doạ số “gà công nghiệp” lười nhác này thôi!
Phải chi trái đất này là “hành tinh ôxy” để kẻ cầm quyền cứ ngồi mà cấp phát “ôxy” theo phiếu, để nắm lá phổi và cái cuống họng người ta, thì “các thế lực thù địch” cứ gọi là… im thin thít, khỏi mất công các ngài đại tá phải nhọc công giáo huấn toát cả mồ hôi, tội nghiệp!
Bauxite Việt Nam  

TP - Mọi người cứ tưởng cái sổ hưu là sáng chế đặc biệt của chính quyền cơ. Ngày xưa sổ gạo, bây giờ sổ hưu hay mang ra dọa nhau. Vậy ngoài giới công chức vài triệu sống bằng sổ hưu, còn chán vạn dân ta không sổ hưu sao vẫn sống.


Với viên chức nhà nước ăn lương thì cái sổ hưu là chỗ bám víu cuối cùng trong việc duy trì cuộc sống. Nghe cũng thương thật, vì để mất sổ hưu thì lấy gì mà ăn? Mang sổ hưu ra dọa mà khối anh sợ. “Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh” - Truyện Kiều (Nguyễn Du).

Sợ, nên có thằng em tìm việc cho vợ cứ cạy cục tìm nơi có “biên chế” cho chắc ăn!

Thế đấy, biên chế với sổ hưu có lúc đã xích chặt cổ, khóa tiệt mồm người đi làm. Có nghề đấy mà không dám hó hé cãi lại cấp trên khi cấp trên sai, vì trước là cái biên chế và sau là cái sổ hưu! Sếp không ưa là tèo!
Sổ hưu thì có gì ghê gớm đâu! Thực ra sổ hưu là cái của để dành ăn dần khi về già. Hiểu thế mới thấy có rất nhiều loại sổ hưu.

Chị tôi có cái sổ hưu tự chế rất hay. Chị là người buôn bán, xưa nay làm ra được tí nào chị đều biến sang vàng cất đi. Sáu đứa con, chồng công chức. Nhưng sổ hưu của chồng sao đọ với cái “sổ hưu” của chị là trữ vàng. Các việc hiếu hỉ chỉ nhìn vào sổ hưu vàng của chị. Còn sổ hưu của anh thì chỉ đủ sống thường nhật cho chính anh.

Nhắc đến sổ hưu công chức, chị cười he he, có mà chả bằng cái mép túi chị! Nào ngờ một người chạy chợ như chị tôi mà coi thường cái sổ hưu của anh công chức thế!

Còn một loại sổ hưu nữa là mua nhà mặt tiền cho thuê, cứ nằm đó hàng tháng thu ngân, chả thiếu xu nào, ăn chơi rểnh rảng!

Sổ hưu của người nông thôn là con cái. Nuôi chúng trưởng thành nên người, khi về già thì con cái là chỗ dựa còn chắc hơn là sổ hưu nhà nước cấp. Tôi đang là sổ hưu cho mẹ tôi ở quê đây này!

Thì ra sổ hưu của dân ta có từ đời nảo đời nào chứ đâu phải đến khi có nhà nước và bộ máy công chức mới có sổ hưu!

Các cụ ta xưa vẫn bảo: “Con cái là của để dành”, hoặc “Mỗi con mỗi của ai từ”. Sổ hưu của người xưa đấy, mỗi con là một cái sổ hưu chứ chẳng phải chỉ có một cái như nhà nước cấp. Nên khi xưa, con cháu được coi là “của” chứ không phải chỉ “kim ngân” mới là của đâu nhá.

Hiểu sổ hưu đúng mức thì bớt sợ chuyện ai mang sổ hưu ra dọa!

Đ. Đ.
Nguồn: tienphong.vn

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Tìm kiếm

Đang tải...

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)

Góp ý

Giới thiệu