Giới thiệu

Ghé thăm các Blogs: 13/12/2012

Thứ Năm, ngày 13 tháng 12 năm 2012



BLOG NGUYỄN THÔNG

Ối giờitiềm năng thế mạnh

Vào dịp cuối năm, các vị lãnh đạo cấp cao, nhất là tứ trụ triều đình thường đi thăm thú tỉnh này tỉnh khác, vừa để nắm tình hình địa phương sau 1 năm, vừa chỉ đạo ban bố những đòi hỏi mới, vừa... Nói chung là rất nhộn nhịp.

Hiện tổng bí thư đảng đang có chuyến thăm mấy tỉnh miền Trung và Tây Nguyên. Chủ tịch nước lên Tây Bắc. Các vị đứng đầu khác chắc cũng sắp trẩy hội lên đường kinh lý. Tôi để ý thấy từ trước đến nay, tuốt tuồn tuột những vị đầu đảng, nhà nước, chính phủ, quốc hội đi đến tỉnh thành nào cũng chỉ trả bài mỗi bài văn mẫu là khuyên địa phương ráng hết sức phát huy tiềm năng, thế mạnh để phát triển. Nếu chi tiết hơn một chút thì vẫn kiểu khuyên nơi có rừng hãy phát huy tiềm năng thế mạnh của gỗ, biển thì tiềm năng thế mạnh của cá, lúa thì tiềm năng thế mạnh gạo, nơi có mỏ thì khai mỏ, nhiều chất xám thì phát huy chất xám, có khả năng xuất khẩu thì tăng xuất khẩu, đông dân thì tận dụng sức người, đồng cỏ thì ráng chăn nuôi, thắng cảnh thì mở du lịch... Đại loại chỉ có thế, chỉ khuyên được như vậy. Nếu kinh lý chín châu mười mường mà nhõn chỉ khuyên được thế, thì chả cần phải ông to bà nhớn, ai cũng nói được, thậm chí hay hơn là khác.

Chợt nhớ tôi đọc được ở đâu đó một lời than buồn, rằng sau khi nghe một vị cấp cao đến Quảng Trị cũng khuyên cán bộ và nhân dân tỉnh cực nghèo này phải phát huy tiềm năng thế mạnh, một cán bộ lãnh đạo địa phương đã chua chát thốt lên sao không chỉ cho tỉnh cái gì cụ thể để phấn đấu mà lại chung chung thế, chứ Quảng Trị chỉ có thế mạnh là nghĩa trang (2 nghĩa trang Đường 9 và Trường Sơn lớn nhất nước), tiềm năng là mộ liệt sĩ. Nghe thật đau lòng. Liệu các vị có biết không?

Rừng đã phá gần xong rồi. Biển đảo thì kẻ thù nhăm nhe nhòm ngó từng giờ. Bờ xôi ruộng mật ngày càng teo tóp lại. Tài nguyên khoáng sản bị đào bới tan hoang sắp cạn kiệt. Chất xám mỗi ngày thêm xám xịt. Du lịch mời khách thì ít đuổi khách thì nhiều... Thế thì còn gì nữa mà phát huy, mà thế mạnh. Chỉ trông chờ vào thứ có sẵn, ăn mãi cũng hết, thế hệ con cháu lấy gì nuôi nhau.

Em xin các thủ trưởng, từ giờ trở đi, nếu có đến chỗ này chỗ khác, hãy khuyên bảo cho nó thực tế một chút, các bác nhé.


FACEBOOK LOP CHAN
3 Cái mặt nạ ngụy biện lấp liếm của các "Tân Ngụy" .

Mặt nạ số 1: Biểu tình xuống đường là cơ hội cho các thế lực thù địch lợi dụng gây bạo loạn lật đổ!!!

- Ngụy biện và ngu xuẩn vô cùng. Nếu muốn lợi dụng cơ hội này thì khi Đ & NN huy động 1 vạn người xuống đường biểu tình phản đối Mỹ đánh Iraq thì sao? Không chỉ 1 mà đến 10 "tổ chức phản động" cũng có thể trà trộn trong biển người khổng lồ đó. Ngoài ra, những lần tuyển Việt Nam chiến thắng, người hâm mộ đổ ra đường ăn mừng khắp mọi nơi với số lượng đông gấp nhiều lần số người đi biểu tình chống Trung Quốc, thế sao không ngăn cấm? Sao không có ai lợi dụng trà trộn để gây bạo loạn lật đổ?
Chúng ta đã từng chống Mỹ rất là sung và nghị quyết cũng đưa ra rất nhanh chóng, báo chí chỉ đích danh "Mỹ" chứ không dùng đến chữ "Lạ". Chúng ta đã thành công tốt đẹp dưới sự cho phép của nhà nước trong việc biểu tình Mỹ.

Nên nhớ Mỹ thời điểm 2003 rất mạnh, hoàn toàn có khả năng gây chiến tranh với VN, sao lúc đó nhà nước không ngăn cản cuộc biểu tình có thể gây hấn với Mỹ này? Mỹ đánh Iraq lật đổ Saddam Hussein không liên hệ trực tiếp đến VN, sao vẫn có biểu tình?

Biểu tình chống TQ thì lại bị gọi là nhạy cảm và manh động? trong khi sự việc này có quan hệ mật thiết với vận mạng quốc gia?

17/3/2003. Tổng thống Mỹ tuyên bố sẽ đánh Iraq trong vòng 48h để lật đổ Saddam Hussein.

18/3/2003. Ban Dân vận Trung ương, Ban Tuyên giáo Trung ương, Bộ GD-ĐT, Bộ Ngoại giao, Bộ Công an, Bộ Tài chính, Trung ương Đoàn TNCS HCM, Đài Truyền hình VN, TƯ Hội Cựu chiến binh VN, UBND TP Hà Nội, một số trường ĐH họp hội nghị khẩn cấp về “vấn đề Iraq”.

Sáng 19/3/2003. Bộ GD-ĐT và Đoàn TNCS ký văn bản liên tịch ban hành kế hoạch tổ chức biểu tình chống Mỹ tại Hà Nội cho khối các trường trung học, cao đẳng và đại học. Công văn này được gửi theo chế độ “hỏa tốc “ cho một số trường điểm.

Chiều 19/3/2003. Hàng nghìn học sinh, sinh viên từ một số trường trung học và đại học tại Hà Nội đã có mặt trước cửa đại sứ quán Mỹ ở số 7 Láng Hạ hò hét, giương cao các khẩu hiệu chống Mỹ, phản đối Mỹ xâm lược Iraq.


Mặt nạ số 2: Chuyện chủ quyền đã có Đảng & Nhà Nnước lo. Chủ trương giải quyết tranh chấp bằng con đường hòa bình.

- Ai cho phép Đ & NN tiếm quyền Nhân Dân lo chuyện này? Tổ quốc giang sơn này của 90 triệu người Việt hay do Đ & NN đứng tên chính chủ? Nên nhớ ngay cả thời phong kiến, Vua Trần còn không dám thay mặt bá tánh để định đoạt mà phải triệu tập Hội Nghị Diên Hồng để xin ý kiến muôn dân.

Biểu tình ôn hòa ngay trên lãnh thổ của mình mà là hành vi hiếu chiến hay sao? Đường lối ngoại giao hòa bình phải được thực hiện từ hai phía. Nếu một bên đã đổ quân xâm chiếm, đã bắt bớ cướp của giết người; mà bên kia vẫn còn gọi là "đường lối ngoại giao hòa bình, mềm dẻo" thì ai có thể nghe lọt tai?

Mặt nạ số 3: Biểu tình làm gì chỉ được cái mồm la to. Giỏi sao không đăng ký nghĩa vụ ra Trường Sa cầm súng bảo vệ Tổ quốc?

Ngu dốt và mất dạy toàn diện!

Nên nhớ, xã hội bao gồm nhiều thành phần, nhiều thế hệ gắn kết với nhau theo những ràng buộc đa chiều.

* Nếu một người lính đã từng tham gia cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc, đi trong đoàn biểu tình mà nghe câu này, họ sẽ chỉ thẳng mặt kẻ vừa nói: - Mày dám lặp lại câu ấy một lần nữa không?

* Một doanh nhân sẽ cười khẩy: - Thế hả, tao đã hoàn thành nghĩa vụ quân sự 10 năm nay rồi. Muốn có súng đạn, quân trang, lương thực... để chiến đấu thì lấy tiền đâu? Là tiền của thuế của chúng tao đóng vào để mua đấy. Tao đang muốn hỏi xem nó đã được sử dụng như thế nào, thất thoát bao nhiêu phần trăm đây nhé!

* Một giáo sư sẽ ôn tồn: - Cậu đăng ký vào giảng dạy thế cho tớ một năm nhé. Nhìn cái lũ khốn nạn này tớ cũng muốn ra chiến trường mà dần cho chúng một trận!

* Một cựu chiến binh sẽ nghiêm nét mặt: - Quân đội phải có kỷ cương chặt chẽ, phải được rèn luyện thật tinh nhuệ. Tất cả ùa ra chiến trường cầm súng để thành 1 đám ô hợp à. Đừng tưởng cứ muốn cầm súng là được, hạng hèn nhát đến một câu khẳng định chủ quyền cũng không dám hô thì chiến đấu bằng cái gì?

Đó là 3 cái mặt nạ đang thịnh hành nhất hiện nay. Rất mong mọi người phổ biến để bài trừ những tên mãi quốc thời đại số này.

Nguồn: thấy hay là lượm lặt, làm nhột một vài kẻ là lượm tất.



BLOG HIỆU MINH

Cựu binh Nguyễn Hồng Quân mưu sinh.

Nhớ thời làm ở Hà Nội, mỗi lần về quê ăn Tết với bu, thế nào cũng có màn đóng góp cho xóm làng. Thông thường là bác trưởng xóm, bên phụ nữ, người chi bộ, từ 3 đến 5 người. Họ đợi tối mồng 2 Tết thì đi thăm bọn con cháu thành đạt ở thành phố về quê vì hội này hay đi vào sáng hôm sau.

Đầu tiên là màn chào hỏi, thăm sức khỏe và tình hình công tác, con cái và gia đình. Sau đó đề nghị đóng góp cho địa phương. Chú biết đó, con đường ra bãi tha ma hiện đang lầy lội. Anh Q đã đóng cả chục triệu rồi, còn thiếu vài bao xi măng, chú xem có giúp xóm được vài trăm ngàn không.

Bà mẹ ngồi bên đá vào, thôi con ạ, của ít lòng nhiều, con đi xa, ở nhà trăm sự nhờ đảng và chính quyền địa phương, các anh của con đóng hết rồi, bây giờ đến lượt con. Mẹ nói chả lẽ không nghe.

Thế là thằng cu đành rút ra vài tờ VNĐ, chẳng nhiều như các đại gia, gọi là chút tình quê hương nghe văn vẻ, nhưng thật ra bằng một lần uống bia của vài thằng bạn.

Sau này, thấy bà mẹ kêu quyên góp gì đó nhưng chi tiêu không rõ ràng, cãi nhau ỏm tỏi, lần sau con cứ đóng cho hội cựu chiến binh ấy. Cánh đi bộ đội về rất sòng phẳng.

Quả thật, tôi chả có nhiều, mỗi lần chút thôi, nhưng các anh ấy chi tiêu rất minh bạch. Nào là mua cái xe chở quan tài hết bao nhiêu, cờ phướn thế nào, bưng cái trống cái hết mấy trăm, kể cả chai rượu trắng chục ngàn các anh liên hoan cũng ghi vào hóa đơn.

Tôi luôn tin cựu chiến binh là những người đàng hoàng. Chả gì họ vào sinh ra tử, thân còn chẳng tiếc, tham gì mấy đồng tiền mà thành người ti tiện.

Thời ở Ba Lan, Bulgaria, hay sang Nga chơi cả nửa năm, gặp cựu chiến binh thế chiến 2, tôi có cảm giác họ như những anh hùng.

Sang Mỹ cũng vậy. Vào ngày Veteran Day 11-11 (Cựu chiến binh) thấy cả chục ngàn xe máy Harley Davidson chạy nườm nượp trên đường DC. Đó là cánh lính già râu ria xồm xoàm, người xăm không còn chỗ nào trống, đang biểu diễn xe máy ầm ầm, để nhớ lại thời trai trẻ lính chiến bụi xa trường.

Có lần tôi còn ngồi trên xe máy đi thử một đoạn. Cánh này vẻ đáng tin cậy, hiền từ, cho dù họ cũng bắn kha khá đạn về phía quân ta. Biết đâu có lão đòm anh trai mình cũng nên.

Lâu lâu về quê, tôi lại nghe làng xóm than, thời chống Mỹ, thằng trốn bộ đội lại vào hội cựu chiến binh. Thằng đào ngũ bỗng thành thương binh có thẻ đàng hoàng. Lúc đó tôi mới biết có cả nguyên bộ đội rỏm.
Đường phố Hà Nội náo loạn vì xe giả danh thương binh dù có người là thương binh thật, làm ăn chân chính vì mưu sinh.

Gần đây trên mạng có video clip mà các cựu binh đến tận cơ quan một blogger đến hoạnh họe tại sao lại chống dự án nhà máy điện nguyên tử, phản đối bauxite Tây Nguyên, đòi thu cả laptop của anh ấy. Lấy danh nghĩa thương binh để dẹp bất đồng là làm hại những người một đời vì dân vì nước.

Tôi lờ mờ hiểu rằng có nhiều loại cựu binh, có thật, có rỏm, có người trung thành, có người chẳng hiểu sao mình được phong làm cựu chiến binh vì một nhiệm vụ đặc biệt.

Mới đây có tin TBT của tờ báo Cựu Chiến binh bị phốt gì đó nên mới ngó vào xem. Hóa ra hội này rất mạnh, có cả một tờ báo. Theo tôi hiểu, tờ báo này dành cho bộ đội xuất ngũ là chính.

Rất tiếc, phần liên quan đến binh đao ngày xưa rất ít. Có phần thông tin về Hội CCB, điều lệ, vài tin nhỏ về hoạt động. Còn lại nó như một tờ báo trong 700 tờ báo khác. Đọc ở đâu đó rồi thì chẳng cần vào đây.
Chỉ có điều, muốn xem đại gia Đặng Thành Tâm làm ăn mánh mung thế nào, chị Hoàng Yến khai man lý lịch ra sao, hãy vào đây mà xem. Đủ hết thông tin. Nghe nói chính tờ báo này hạ bệ chị Hoàng Yến, phải ra khỏi Quốc hội.

Những cái tít giật gân như “Không thể để ông ĐTT lừa dối cử tri, qua mặt Quốc hội” hay “Vi phạm pháp luật của ông Đặng Thành Tâm vì sao chưa có chỉ đạo xử lý” vv. đủ thấy, các vị trong tòa soạn chỉ “chơi” mỗi gia đình nhà này. Không tin bạn đọc vào đây mà xem.

Có vài tờ khác như Người Cao tuổi và Petrotimes cũng xông vào “choảng” hai chị em Yến – Tâm.
Trong khi ấy, những vụ tày trời như Vinashin, Vinalines, PCI, PMU18 hay EcoPark, Tiên Lãng … thì thấy quí báo “thưa thớt, dựa cột”.

Đọc báo một thời gian thì tôi lờ mờ hiểu, một số tờ báo có định hướng của anh X, một số khác của anh Y, vài tờ của anh Z.

Thật ra chuyện này không lạ. Bên Mỹ cũng rứa. Washington Post ủng hộ đảng Dân chủ, có lần lật cả Tổng thống Nixon vì vụ Watergate. Nhưng cách đưa tin hay bình luận khá khách quan vì họ muốn dân của cả hai đảng mua báo.

Fox News luôn thuộc về đảng Cộng hòa, nhưng chỉ nghe họ đưa tin, chẳng ai có thể đoán là họ đang đánh đảng nào.

Các cựu chiến binh cần có không gian riêng.

Một tờ báo như Cựu Chiến binh cũng nên định hướng phục vụ bộ đội phục viên, thương binh, công tác liệt sỹ, tìm hài cốt đồng đội, nhắn giúp bạn bè gặp mặt thời xưa.

Tin tức bình luận nên liên quan đến chất lính của chiến trường hơn là chính trường để cho hàng triệu người rời quân ngũ có một không gian riêng khác biệt với 700 tờ báo khác.

Mấy hôm nay nghe tin TBT của báo Cựu Chiến binh bị cáo buộc sai phạm ngay trước thềm đại hội Cựu chiến binh. Xem ảnh, thấy anh cũng khô khổ thế nào ấy, chắc cũng đi lính về hẳn hoi. Cũng mong tòa soạn xốc lại tinh thần cho tờ báo và đi đúng hướng cho những người lính cũ đọc và thấy mình trong đó.

Viết báo phải công minh và không được thiên kiến. Trách nhiệm là đưa tin trung thực và cấm tuyệt đối phe phái thì mới mong tờ báo sống với thời gian.

Nếu chỉ phục vụ anh Y, anh X, anh Z, thì khi các ảnh về vườn, hay bị kỷ luật, chủ tờ báo cũng về đuổi gà cho vợ chưa chắc đã xong.

Nghĩ chuyện cựu binh rỏm thật, sao mà rầu lòng. Nó rỏm ở ngoài đời đã đành vì miếng cơm manh áo, chả lẽ lại bước cả vào một tờ báo mà khẩu hiệu đầu trang là “Phát huy bản chất truyền thống “Bộ đội cụ Hồ” Trung thành – Đoàn kết – Gương mẫu – Đổi mới”.



DÒNG CHÚA CỨU THẾ VIỆT NAM

VRNs (11.12.2012) - Sài Gòn - Xin Có Đôi Lời Với Các Bạn Hôm Nay Hát Bài: một con vịt xòe ra hai cái cánh, ba thương con vì con giống mẹ,…

Không phủ nhận sáng hôm nay 9.12.2012 lực lượng an ninh Sài Gòn làm nhiệm vụ phá hoại, phá đám, đàn áp thành công tuyệt vời.

Với 1 lượng người đi biểu tình khoảng hơn 100 thì số an ninh thường phục, sắc phục, anh em áo xanh, các em thành đoàn phải gấp 3 lần. Khi đi diễu hành từ nhà hát thì ước chừng 500 người .

Tuy vậy khoảng 100 người nhưng rất khí thế, đả đảo TQ vang một góc phố. Khi đi đến chỗ hàng rào kẽm gai thì có 1 anh mặc áo xanh lao vào giật biểu ngữ như 1 thằng ăn trộm, được tiếp tay bởi các em mặc thường phục mà tuổi đời trên dưới 20.

Khốn nạn hơn các em thành đoàn (tôi đoán vậy) cầm micro không dây hát "1 con vịt xòe ra hai cái cánh, nó kêu rằng cáp cáp cáp, cạp càm càm cạp", rồi "ba thương con vì con giống mẹ",……… Tôi lặng người, thầm kêu lên: Lạy Chúa tôi, những đứa này có phải là con người nữa không?

Và đỉnh điểm là cảnh các em áo xanh xô các đấng bậc cha chú đang đứng trên thềm nhà hát xuống dưới 1 cách thô bạo.

Anh hỏi thật các em, các em có biết là những người đi biểu tình hôm nay không ai được tiền thù lao, không ai được khen thưởng như các em không?

Thậm chí viễn cảnh đuổi học, đuổi việc, sách nhiễu cả gia đình là hiển hiện không ?

Các em có biết vì sao mà họ vẫn dám xuống đường biểu tình không? Họ yêu nước đấy, họ yêu gia đình, bạn bè và cả các em nữa đấy. Có thể các em bị dạy rằng đó là bọn phản động, nên các em cứ vô tư làm những gì họ bảo.

Các em có biết không? Nếu chúng tôi là gây rối, chúng tôi là phản động thì chính lực lượng Công An sẽ bắt chúng tôi, chứ không xui các em gây rối, phá đám chúng tôi như vậy đâu.

Các em nghĩ sao khi hát bài con vịt trước mặt bác Huỳnh Tấn Mẫm, bác Phạm Đình Trọng, bác Chu Hảo, bác Bùi Văn Nam Sơn, bác Hoàng Dũng…… Nói thật với các em tuy là hơi nặng lời nhưng đích thị các em là 1 thứ công cụ cho 1 loại người vô liêm sỉ. Chúng biết các bác ấy là ai, chúng biết mục đích cuộc biểu tình nhắm đến là TQ xâm lược, chúng không dám ra tay đàn áp nên mới cậy đến các em, cậy đến 1 đội quân áo xanh hùng hậu xô đẩy.

Tỉnh ngộ đi các em, chẳng có thế lực thù địch nào, chẳng có bọn phản động nào, chẳng có bọn khủng bố nào hi sinh vì đất nước Việt Nam đâu. Những người đi biểu tình hôm nay là những con người yêu nước chân thành nhất, họ chẳng nhận được đồng nào từ “thế lực thù địch đâu”, có người phải đi cả trăm cây số đến nhà hát chỉ mong được hô: Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam, có người đến muộn đứng ngoài rào sắt nhìn vào nhà hát đó. Họ không có thù lao như các em đâu.

Hôm nay khi mọi người hô đả đảo trung quốc xâm lược, các em hát bài con vịt, các em hô móc túi, các em giật biểu ngữ. Có bao giờ trong 1 phút yên lặng các em nhìn lại, chúng tôi đang làm gì và các em đang làm gì?
Nói dài dòng nhưng xin các em ghi nhớ cho: Tổ Quốc Việt Nam là của nhân dân Việt Nam, Tổ Quốc Việt Nam không phải của sếp các em, không phải của bất kỳ đảng phái nào.

Lần sau nếu có biểu tình các em không nên ca bài ca con vịt nữa, hãy ca cùng chúng tôi: Đất Nước Dậy Mà Đi nhé.

Biểu tình viên, độc giả VRNs



BLOG ĐÀO TUẤN

Chúng ta đang chi ngoại tệ để nhập lậu đồ thải từ Trung Quốc. Mà đồ thải, nói gì thì nói, là thứ người ta bĩnh vào toa lét để xối nước.

9 tháng đầu 2012 Việt Nam đã nhập khẩu 52.586 tấn thịt gà. Trong số này,  6.147 tấn là “gà thải nguyên con” từ Hàn Quốc. Ở phương diện nhập lậu “tiểu ngạch”, 70.000 đến 100.000 tấn gà thải được thải qua biên giới vào Việt Nam. Không thể có cách lý giải thứ hai. Những con số, khẳng định, đang sỉ nhục một đất nước nông nghiệp. Những chỉ số đo lường sự khốn khổ của nông dân. Và câu chuyện con gà, nhấn mạnh chữ thải, còn là một cái lẽ cay đắng cho thấy Việt Nam vẫn chưa thoát địa thế cái toa lét có khi chỉ của riêng người láng giềng Trung Quốc.

Đồ thải phải chăng là thứ người ta cho vào toa lét để xả nước!?

Không ngẫu nhiên, Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân chọn Quảng Ninh là địa điểm thị sát. Báo cáo của Cục Chăn nuôi đánh một cái dấu đỏ vào tỉnh biên giới này với con số 100-200 tấn/ngày gà thải được nhập qua các đường biên của Quảng Ninh vào những lúc cao điểm.

Siêu lợi nhuận giữa giá bán, khoảng 18-20 ngàn đồng/kg ở biên giới và giá tiêu thụ trong nội địa, chỉ cách điểm tập kết 2h xe chạy 65-70.000 đồng có lẽ là động lực đủ mạnh, một tiềm lực đủ mạnh để dân buôn lậu dễ dàng vượt qua hàng rào trùng điệp đủ thức sắc phục: Biên phòng, hải quan, thú y, quản lý thị trường, thuế vụ, công an…

Ừ thì việc quản lý 26 km đường biên với 16 cột mốc của một đồn biên phòng như Bắc Sơn là quá rộng. Ừ thì lực lượng kiểm soát còn mỏng, chế tài còn quá nhẹ, khiến những trạm kiểm soát liên ngành như “Trạm 15” gặp khó, nhưng, như Phó Thủ tướng từng nói trước Quốc hội những con gà lậu đi trên những “chiếc xe chuyên dụng” chạy ầm ầm trên quốc lộ mà bằng mắt thường một đứa bé lên 5 cũng có thể nhận biết.
Vấn đề không phải là có chống được hay không, mà là nhân viên chức năng có muốn chống thực sự hay không.

Tuần trước, báo Thái Nguyên kể lại câu chuyện thê thảm của người nông dân nuôi gà Nguyễn Đình Cứ: “Nuôi 5 lứa gà (mỗi lứa 8.000 con), tính ra lỗ mất 4 lứa, lứa lỗ nặng nhất tới gần 300 triệu đồng. Bao năm tích cóp, đầu tư vào trang trại như đánh một canh bạc đen đủi…”. Một trong những lý do sau đó được Phó Giám đốc Sở NN và PTNT Hoàng Văn Dũng xác nhận: “Gà nhập lậu chưa được kiểm soát tốt”.

Ôi chao, những người nông dân chỉ muốn làm ăn lương thiện. Chỉ vì những con gà lậu, việc chăn nuôi bỗng trở thành một canh bạc, mà sự thắng thua phụ thuộc vào lương tâm, vào trách nhiệm của…người khác.

Nhưng chắc chắn, người nông dân Nguyễn Đình Cứ không phải là nạn nhân duy nhất. Chắc chắn Thái Nguyên không phải địa phương duy nhất nông dân gạt nước mắt treo chuồng, giãn lứa dù đang ôm nợ chồng nợ chất.

Phó Thủ tướng một lần nữa, đã xuất tướng, để thực hiện điều mà ông long trọng cam kết trước Quốc hội, với hàng chục triệu cử tri là nông dân, và nhân dân cả nước.

Một bức ảnh trên báo điện tử Chính phủ cho thấy ông trực tiếp thị sát một cung đường biên giới ở U Bò, Bắc Sơn, nơi thường xuyên diễn ra tình trạng buôn lậu. Tháp tùng ông là Bí thư tỉnh ủy Quảng Ninh Phạm Minh Chính, thật tình cờ, là tác giả của cuốn sách nổi tiếng “Kinh tế Việt Nam: Thăng trầm và đột phá”.
Không biết trong cuốn sách nổi tiếng vị Phó giáo sư, Tiến sĩ, Bí thư tỉnh ủy, xuất thân là một vị tướng công an có phân tích về sự ảnh hưởng của buôn lậu tới nền kinh tế!?

Phó Thủ tướng phải “xuất tướng” âu cũng là một sự bất đắc dĩ. Nhưng sự bất đắc dĩ đó có khi lại là cần thiết để các vị tướng khác ở địa phương không chỉ giỏi trong nghiên cứu giấy tờ.



BLOG BÙI VĂN BỒNG

Không ở đâu quá trình phát hiện, thanh tra, điều tra và đưa ra xét xử một vụ tham nhũng lại lâu như ở ta. Những vụ dính đến cán bộ đảng viên càng lâu, cán bộ lãnh  đạo càng lâu hơn, cấp càng cao càng kéo dài.
Vụ Lương Cao Khải tham nhũng ở Tổng công xây dựng dầu khí mất gần ba năm. Vụ Lâm Anh Thái trong ngành Bưu điện, hơn 2 năm. Vụ Nguyễn Đức Chi gần 5 năm...

                Đặc biệt vụ án nhận hối lộ, lợi dụng chức vụ quyền hạn, người ta quen gọi là “vụ án Gò Môn” của Trịnh Kim Long, nguyên Chủ tịch quận Gò Vấp và vụ án nhận hố lộ, lợi dụng chức vụ quyền hạn, và lợi dụng ảnh hưởng của người khác, của Nguyễn Văn Khỏe, nguyên Chủ tịch huyện Hóc Môn, thành phố Hồ Chí Minh, thời gian thanh tra, điều tra, xét xử giữ kỷ lục: Vụ Trịnh Kim Long, kéo dài  5 năm, từ 2006 đến 2011, vụ  Nguyễn Văn Khỏe từ 2003 đến 2012, kéo dài gần 9 năm.

               Chiến đấu với một quan tham cấp quận, huyện mà khó khăn gian khổ,  tốn thời gian gần bằng cuộc kháng chiến trường kỳ gian khổ chống thực dân Pháp,  bằng  nửa  thời gian cuộc kháng chiến chống Mỹ! Thế là đủ thấy kinh rồi!

                Tôi nhớ có lần, trên diễn đàn Quốc hội, đại biểu Trần Huy Hạnh đã dóng lên tiếng chuông báo động: “Các vụ án tham nhũng kéo dài, có biểu hiện thiếu kiên quyết!”.

                Nhưng tiếng chuông đơn lẻ ấy không lọt tai nhiều người, bởi hình  như, việc kéo dài như vậy lại nhất quán với quan điểm  thận trọng, gọi là “xem xét “khách quan, biện chứng” như TBT Nguyễn Phú Trọng đã nói, bảo vệ uy tín và giữ gìn sự đoàn kết nội bộ đảng của các vị lãnh đạo, chủ yếu là “cảnh báo, cảnh tỉnh, giáo dục, răn đe” !?

                Khi đương chức Phó Thủ tướng, phụ trách Trưởng ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng trung ương, ông Trương Vĩnh Trọng nói: “Các vụ án tham nhũng có thể làm chậm, nhưng chắc, phải có chứng cứ xác đáng, cho đối tượng tâm phục khẩu phuc!”. Ai “tâm-khẩu phục” chưa biết, nhưng họ vẫn thường xuyên mai phục để trù úm, đe nẹt, hại những ai có chứng cứ, những ai tố cáo! Nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết nói: “Phải hết sức thận trọng, vì nó liên quan đến uy tín của Dảng, đến sinh mạng chính trị  của đồng chí mình”. Vậy, tham nhũng mà không bị đưa ra pháp luật là tăng thêm uy tín cho Đảng, quan điểm rất mới, có sáng tạo!

                Và mới đây, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nhắc đi nhắc lại: “Trên tình đồng chi thương yêu giúp nhau cùng tiến bộ, nếu kỷ luật mà không tính kỹ, thành ân oán, phe phái, rồi nội bộ rối lên thì có nên không?”. Điều lệ Đảng quy định với những đảng viên không hoàn thành nhiệm vụ, nhất là các trường hợp mất phẩm chất, phạm pháp luật, mất đoàn kết nội bộ sẽ phải xử lý kỷ luật, bị khai trừ Đảng. Vậy, sao lại sợ đến vậy?

            Tội phạm kinh tế gia tăng đến chóng mặt, tham nhũng phát triển như căn bệnh ung thư đang di căn, có những lĩnh vực tưởng như tham nhũng “tha cho”, không len vào, như quỹ từ thiện, như chương trình 135, như chính sách thương binh liệt sỹ mà con sâu ấy vẫn đục khoét! Tham nhũng  trở thành quốc nạn, như giặc nội xâm,  mà lấy phương châm chậm mà chắc, giữ  uy tín của đảng, lấy đồng chí mình làm trọng, sợ ân oán, phe phái, thì liệu chống tham nhũng có hiệu quả không?

               Thực tế, càng thận trọng, càng tính quá kỹ, thời gian càng kéo dài, thời gian càng kéo dài, bọn tội phạm có thêm cơ hội đối phó, chạy chọt, các vụ án tham nhũng càng teo tóp lại, như ‘đầu voi đuôi chuột’?
                Vụ Nguyễn Văn Khỏe, lúc đầu giá trị thiệt hại hơn trăm tỷ, sau chín năm điều tra, xử đi, xét lại, teo lại còn hơn mười tỷ. Vụ Lâm Anh Thái, liên quan đến  38 cơ quan bưu điện  cả nước, hơn sáu chục cán bộ đảng viên vi phạm,  tham ô  làm thất thoát 47 tỷ đồng, kéo lê thời gian thanh tra, điều tra, lật qua lật lại mãi, cuối cùng chỉ còn 6 người phải truy cứu trách nhiệm hình sự. Tương tự vụ án Nguyễn Đức Chi, lúc đầu 45 người liên quan,  rơi rụng dần còn 5 người, toàn thứ vô danh tiểu tốt…

              Như một quy luật, các vụ án kinh tế khi mới phát hiện to tát, nghiêm trọng bao nhiêu,  sau thời gian điều tra dài dặc, nhỏ lại, ít nghiêm trọng bấy nhiêu. Có lần đại biểu Quốc hội tỉnh An Giang, Nguyễn Ngọc Trân,  nói mỉa mai: “Lúc đầu như trái núi, sau bằng cục đất”.

              Ai chả biết tội phạm kinh tế, tham nhũng vừa khó phát hiện vừa khó điều tra,  bởi đối tượng phạm tội là người có trình độ nhất định, có nhiều thủ đoạn tinh vi! Nhưng, phải nói thẳng, đó chưa phải là nguyên nhân dẫn đến việc kéo dài thời gian thanh tra, điều tra, xét xử. Nguyên nhân  chính là những chiếc barie vô hình, hữu hình chặn đường bít lối.

               Đối tượng tham nhũng càng to Barie càng nhiều. Những mối quan hệ nhằng nhịt, mật thiết,  phe nhóm, bao che nhau, có cả những thứ “luật” bất thành văn ràng buộc,  không loại trừ cả các cơ quan thanh tra, điều tra, tòa án. Có những trường hợp những kẻ liên quan  phải lăn sả vào mà cứu nhau, vì không cứu thì: “Trạng chết trẫm cũng băng hà!”.

            Thượng tá  Nguyễn Minh H,  làm việc trong cơ quan cảnh sát điều tra Bộ công an, tâm sự với tôi: “Tụi em mỗi khi nhận quyết định điều tra một vụ án,  phài nhìn trước ngó sau, không thận trọng là ăn đạn!”
                 Khi người cảnh sát điều tra đối diện với một bị can như Huỳnh Ngọc Sỹ, nguyên phó giám đốc sở giao thông vận tải thành phố Hồ Chí Minh chẳng hạn,  anh ta phải  hiểu rằng mình không chỉ đối diện  Huỳnh Ngọc Sỹ,  mà phía sau kia, có cái bóng to hơn Huỳnh Ngọc Sỹ! Nếu chỉ một mình Nguyễn Văn Khỏe, thì dù  y có khỏe như voi cũng không cương  nổi với cơ quan điều tra chín tháng chứ đừng nói gì chín năm? Phía sau ông ta là ai, đừng nói dân Hóc Môn không biết!

                 Một bài học nằm lòng các vị quan tham là, thận trọng tối đa tránh để ý, quan hệ thật sâu  tránh lãng phí, chia chác kín đáo  khỏi gen tị, đừng lưu chứng từ đừng khoe chữ ký, bị phát hiện kéo dài xử lý! Phương châm để lâu sâu hóa bướm được vận dụng rất hiệu quả!

                Năm 1996, Thanh tra chính phủ có kết luận, Huỳnh Phi Dũng, dùng công  ty Phi Long của gia đình mình, kết hợp  với công ty Thành Lễ, là doanh nghiệp nhà nước, do Dũng làm giám đốc, bán mấy trăm hec-ta đất khu Sóng Thần  cho 57 doanh nghiệp và tư nhân, chia 50/50,  tham ô hàng trăm tỷ đồng. Bộ công an cũng có văn bản báo cáo việc đó.

                Nhưng, vì Dũng có mối quan hệ  thân thiết với  Út Phương, Chủ tịch Bình Dương và những người có chức quyền khác, nên sự việc ngâm tôm ngày này tháng nọ, nhạt dần. Huỳnh Phi Dũng ném bớt 42 tỷ vào cái quỹ giáo dục của Bộ giáo dục đào tạo, đứng đầu danh sách 295 nhà tài trợ, trở thành người có tấm lòng vàng, xóa sạch hình ảnh  quan tham ăn đất.  Rồi Huỳnh Phí Dũng được Mặt trận Tổ quốc tỉnh Bình Dương giới thiệu ra ứng cử đại biểu Quốc hội, và trở thành người đại biểu của nhân dân,  quyền bất khả xâm phạm từ năm 1997 đến 2002. Sau đó Huỳnh Phi Dũng đổi tên thành Huỳnh Uy Dũng, làm cú lột xác ngoạn mục từ sâu sang bướm!

Anh nói: "giáo dục, răn đe là chính",
đừng làm mạnh đấy nhé!

       Cách đây không lâu, ở  Mỹ, sảy ra vụ bê bối tại  cơ quan quản lý khoáng sản (Minerals Managegment Servic) khi nhân viên cơ quan này không tuân thủ quy định của chính phủ, nhận những món quà  trị giá hơn 20 đô la, nhậu nhẹt, chơi gái. Cơ quan thanh tra vào cuộc, và chỉ trong một thời gian ngắn đã xử lý nghiêm minh, 19/55 nhân viên bị đuổi việc, tên tuổi công khai trên báo chí, thông tin đến từng người dân, không dấu diếm một chi tiết nào.

           Tổng thống Mỹ không bao giờ nói đến chống tham nhũng, mà việc đó do cơ quan độc lập làm!

                 Vụ chủ tịch tập đoàn Huyndai, Hàn Quốc, Chung mong Koo tham ô, chỉ trong  ba tháng cơ quan chống tham những độc lập đã kết luận điều tra, bắt giam và đưa ra tòa xét xử, dù ông Chung mong Koo đã 68 tuồi và là một nhân vật lừng lẫy Hàn Quốc.

                 Ở ta kỳ họp thứ 4 của Quốc hội vừa qua , cùng với việc thông qua Luật phòng chống tham nhũng (sửa đổi) một số đại biểu đề nghị thành lập cơ quan phòng chống tham nhũng độc lập, nhưng Bộ chính trị chưa chấp nhận.

                 Không có một cơ quan độc lập, mà phụ thuộc vào sự  lãnh đạo, chỉ đạo, điều hành chồng chéo, với  những mối quan hệ chủ quan và khách quan,  khiến   những vụ án tham nhũng phát hiện chậm, điều tra chậm, xét xử cũng chậm. Từ năm 2007 đến 2012 toàn ngành thanh tra triển khai 62.994 cuộc thanh tra lớn nhỏ, đến nay mới xét xử được khoảng 1455 vụ.

Sâu của cụ Sang lang thang cánh bướm,
giấu trái mù u ngao du hoa lạ

        Nói như Chủ tịch  nước Trương Tấn Sang, tham những như bầy sâu đang ăn hết phần của dân, mà không hành động quyết liệt, lại theo kiểu rung cây nhát khỉ, làm rề rà thì sâu hóa thành bướm hết.  Một con bướm đẻ ra vạn con sâu!

              “...Phải hành động ngay, hành động quyết liệt, để chặn đứng và đẩy lùi tham những!” Ông Ủy viên Bộ chính trị, Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vừa hô to như thế ngày 6-12-2012, tại cuộc đối thoại về phòng chống tham nhũng do Thanh tra Chính phủ tổ chức ở Hà Nội. Lâu nay, thấy các vị trên "thượng đỉnh" đều hô to, hô mạnh, hô quyết liệt như vậy cả, nhưng, hô xong thì thấy chẳng thấy lôi ra được con sâu nào cả, chẳng qua mấy con nhện đỏ, rệp, rầy nâu, bọ xít mà thôi!

              Hy vọng ông chỉ đạo cơ quan thanh tra làm quyết liệt như ông nói, có thể  nên bắt đầu ở cái Công ty Cienco 5, do Thân Đức Nam, biệt danh “đồ banh”, vừa thôi chức Tổng giám đốc, nhưng vẫn còn làm Chủ tịch Hội đồng quản trị.

     M D



Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Tìm kiếm

Đang tải...

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Vừa nhắm vào văn hoá viết vừa nhắm vào văn hoá đọc, trong cuốn sách này, đề cập đến mấy vấn đề chính: vai trò của lý thuyết, chức năng điển phạm hoá (canonization) và giải điển phạm hoá (decanonization) của phê bình, nhu cầu đổi mới, đề tài chiến tranh trong quan hệ với hiện thực và với quá trình tái cấu trúc ký ức tập thể, ý nghĩa của văn hoá tục, tính văn bản và liên văn bản của văn học, lưu vong với tư cách một phạm trù mỹ học, và cuối cùng, việc du nhập chủ nghĩa hậu hiện đại vào văn học Việt Nam. Ðó là những vấn đề căn bản và quan trọng nhất hiện nay.

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)

Góp ý

Giới thiệu

Giới thiệu

Giới thiệu
Tìm hiểu về văn học lưu vong, do đó, thực chất là tìm hiểu về tính chính trị, thi pháp và ngữ nghĩa học của gạch nối (semantics of the hyphen). Cái dấu gạch nối ấy là cái ở giữa (in-betweenness), là không gian xuyên quốc gia (transnation), xuyên văn hoá (transculture) và xuyên ngôn ngữ (translanguage).