Giới thiệu

BÁO CÁO VỀ NHÂN QUYỀN VN TẠI ĐẠI HỘI NHÂN QUYỀN Ở KRAKOW

Thứ Tư, ngày 12 tháng 12 năm 2012

Nguyễn Minh Cần

Đây là một trong mấy báo cáo của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam đã được gửi (qua bản dịch ra tiếng Anh) đến Hội nghị Quốc tế Nhân quyền vừa họp xong ở Krakow, Ba Lan, nói về một khía cạnh vi phạm nhân quyền rất nguy hại đối với cuộc sống con người: việc nhà cầm quyền Việt Nam tước đoạt quyền sở hữu ruộng đất của nhân dân. Vì Ban tổ chức hạn chế chặt chẽ số lượng chữ viết, nên trong báo cáo chỉ có thể phác họa những nét rất sơ lược về tình trạng nhà cầm quyền Việt Nam cưỡng chế cướp đoạt đất đai của người dân và chỉ nêu lên một số vụ điển hình nhất xảy ra trong vài năm gần đây từng gây chấn động mạnh mẽ trong dư luận xã hội. Mọi người đều biết rằng, trước đó cũng đã có biết bao nhiêu vụ cưỡng chế độc ác khác diễn ra khắp cả nước từ Bắc chí Nam, kể từ khi Đảng cộng sản Việt nam đưa ra cái gọi là Hiến pháp Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam hồi năm 1980, trong đó có điều khoản thực chất là xóa bỏ quyền sở hữu tư nhân về ruộng đất và quốc hữu hóa toàn bộ ruộng đất của người dân. Điều khoản này vi phạm nghiêm trọng điều 17 Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền và thực tế đã và đang là mối thảm họa đối với nhân dân, nhất là nông dân bị cướp đoạt ruộng đất. Xin giới thiệu báo cáo vừa nói trên để đồng bào, nhất là “cư dân mạng” trong và ngoài nước được biết để cùng nhau đấu tranh cho quyền sống của người dân Việt Nam. Cuộc đấu tranh này cũng là một phần quan trọng trong phong trào yêu nước và giành tự do dân chủ của nhân dân ta.Nguyễn Minh Cần

NHÀ CẦM QUYỀN VN VI PHM NGHIÊM TRỌNG QUYỀN SỞ HỮU CỦA NGƯỜI DÂN
Bên cạnh rất nhiều vi phạm các quyền tự do của người dân, nhà cầm quyền nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam còn vi phạm nghiêm trọng điều 17 Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền1, tức là “quyền sở hữu của người dân”“không ai có thể bị tước đoạt sở hữu của mình một cách trái phép”.

Việt Nam hiện nay vẫn là một nước nông nghiệp, nông dân chiếm trên 70% trong số 94 triệu dân. Đất đai được tạo nên bằng sức lao động cần cù gian khổ, bằng mồ hôi, nước mắt của rất nhiều thế hệ nông dân từ xưa đến nay. Thế nhưng, Đảng cộng sản Việt Nam là đảng độc quyền thống trị đất nước, kể từ năm 1980 đã đưa ra điều 19 Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (trong Hiến pháp năm 1992 là điều 17) nhằm tước bỏ quyền tư hữu đất đai của người dân để chuyển thành cái đảng gọi là “sở hữu toàn dân”. “Sở hữu toàn dân” chỉ là một cách nói lừa bịp để che đậy thực chất: tất cả đất đai trong nước là sở hữu của Đảng cộng sản.

Từ đó, đã xảy ra biết bao nhiêu vụ chính quyền cộng sản áp bức, cưỡng chế bằng vũ lực để cướp đoạt đất đai của người dân. Đất đai là nguồn sống chính của nông dân, nên khi họ bị tước đoạt đất đai thì họ mất kế sinh nhai, bị đẩy vào đường cùng.

Trên danh nghĩa, chính quyền cũng có đền bù một số tiền rất rẻ mạt cho những đất đai bị cưỡng chế, nhưng số tiền đó chỉ có tính tượng trưng2, không thể giúp người nông dân tạo nên được một cuộc sống mới, mà trái lại họ bị đẩy vào cảnh bế tắc không lối thoát.

Kể từ năm 1980 - là năm Hiến pháp xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam được ban hành - đã có hàng triệu người bị tước đoạt ruộng đất như vậy, họ được gọi là “dân oan”. “Dân oan” là một thảm kịch của hàng chục triệu người lao động Việt Nam hiện nay! Họ đã đi khiếu kiện trên 30 năm trời tại các cơ quan nhà nước, nhưng vô hiệu, vì các cơ quan này không hề giải quyết thỏa đáng, thậm chí lờ đi. Vì quá oan ức, “dân oan” ở khắp nơi đã nhiều lần quyết liệt đứng lên đấu tranh. Đặc biệt là cuộc biểu tình hàng nghìn người cuối năm 1996 ở tỉnh Thái Bình, rồi biến thành cuộc nổi dậy trong nhiều tháng hồi năm1997 của hàng chục nghìn nông dân 5 huyện Quỳnh Phụ, Hưng Hà, Tiền Hải, Đông Hưng, Thái Thuỵ (trong số 7 huyện) tỉnh Thái Bình; tiếp đến là hai cuộc nổi dậy của hàng chục nghìn người Thượng vùng Tây Nguyên hồi năm 2001 và năm 2003; sau đó là cuộc biểu tình 27 ngày đêm liền hồi năm 2007 của hàng nghìn nông dân 19 tỉnh thành miền Nam là Tiền Giang, An Giang, Kiên Giang, Bình Dương, Bình Phước, Mỹ Tho, Bến Tre, Long An, Cần Thơ, Đồng Tháp, Bà Rịa, Vũng Tàu, Bình Định, Bình Thuận... và 9 quận huyện tại Sài Gòn. Vụ chống đối mãnh liệt gần đây nhất đã xảy ra ở xã Yên Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh vào ngày 15.08.2012 khi hàng trăm người dân trong xã đã bao vây trụ sở Ủy ban xã, đập phá đồ đạc và đánh bị thương bốn cán bộ và công an là do việc trưng thu đất đai, rồi bắt giữ anh Đặng Văn Công, 27 tuổi, một người dân trong xã. Nói chung, những cuộc nổi dậy của nhân dân bất bình với việc cưỡng chế chiếm đất đều bị chính quyền dùng công an, quân đội đàn áp đẵm máu bằng bạo lực rất tàn nhẫn, nhiều người bị bắt bớ, cầm tù, thậm chí nhiều người bị giết tại chỗ hay giết trong tù3.

Trong những năm gần đây, nhà cầm quyền Việt Nam ngày càng quyết liệt cưỡng chế tước đoạt đất đai của nông dân để phục vụ cho giới đầu tư và để các quan chức cộng sản tham nhũng, nên đã gây ra phản ứng ngày càng mạnh mẽ của người dân. Trong hai năm 2011 và 2012 đã xảy ra những vụ cưỡng chế rất nghiêm trọng, nhà cầm quyền đã huy động hàng trăm, có khi hàng ngàn công an, cảnh sát cơ động, bộ đội, dân phòng đến các làng đánh đập rất tàn bạo nông dân để tước đoạt hàng trăm ha đất đai của họ. Sau đây, chỉ trình bày mấy vụ điển hình đã xảy ra trong hai năm gần đây:
Vụ 1: Ngày 20.04.2011, chính quyền đã huy động hàng trăm công an, quân đội, kiểm lâm được trang bị vũ khí đầy đủ và hàng chục xe ủi, máy xúc để cưỡng chế thu hồi vùng đất rừng ở giáp ranh Đák Nông-Bình Phước ở xã Đák Ngol, huyện Tuy Đức, tỉnh Đák Nông. Lực lượng cưỡng chế đã bị khoảng 200 người dân chống trả rất quyết liệt bằng cách ném đá, bắn súng cao su.... Sau gần 10 ngày cưỡng chế chính quyền đã “giải tỏa” diện tích 700 ha, chặt bỏ các cây trồng, phá hủy 107 nhà tạm và lều lán của dân. Chính quyền và báo chí của đảng vu khống cho người dân là “lâm tặc” đã gây tội ác làm hai công an viên bị thương, 9 xe máy ủi, máy múc và một xe cứu thương bị đập phá. Còn người dân ở Đák Ngol thì nói: trên thực tế lâm trường này đã khai thác hết gỗ rừng để bán, còn lại đất trống thì họ khai khẩn làm ăn đã nhiều năm rồi. Một số nhân chứng nói với BBC là thực ra chính quyền tỉnh chỉ muốn lấy lại đất này để giao cho các công ty kinh doanh, còn các gia đình đã khẩn hoang mảnh đất này từ năm 1998 và sinh sống từ đó đến nay. Chính quyền đã truy tố 15 người (còn 50 người nữa đã trốn thoát) với hai tội danh: chống người thi hành công vụ và phá hoại tài sản xã hội chủ nghĩa. Ngày 31.05.2012 tòa án tỉnh Đák Nông đã kết án 15 người tổng cộng là 40 năm 9 tháng tù.

Nguồn:
Vụ 2: Từ nhiều năm trước, chính quyền Đà Nẵng đã quyết định thu hồi thổ canh, thổ cư của trên 400 hộ dân thuộc giáo xứ Cồn Dầu và đất nghĩa trang của giáo xứ để bán cho Công ty Cổ phần Đầu tư Mặt Trời thuộc tập đoàn Sun Group (Tập đoàn Thái Dương) là Chủ đầu tư dự án Khu đô thị sinh thái Hòa Xuân – Cẩm Lệ. Dân chúng nhiều lần yêu cầu nhà cầm quyền để yên cho họ được sống trên đất mà ông bà, tổ tiên họ đã bao đời tạo dựng trên 135 năm nay và chính nơi đây ông bà, tổ tiên họ đã an nghỉ. Nhưng chính quyền vẫn ra lệnh cho công an làm áp lực rất mạnh với dân để họ chịu nhận đền bù và dời đi. Giữa lúc đôi bên đang giằng co, thì trong giáo xứ có cụ bà Hồ Nhu (nhũ danh Maria Đặng Thị Tân) từ trần, cụ bà đã trối lại muốn được an táng cạnh mộ chồng là cụ Hồ Nhu ở nghĩa trang cạnh làng. Thế là chính quyền huy động 500 công an để ngăn cản đám tang hôm 04.05.2010, đánh đập tàn tệ những người đi đưa tang làm cho ba người bị thương nặng, có cả mấy trẻ em cũng bị chấn thương. Công an ném lựu đạn cay vào dân chúng, rồi xông vào cướp quan tài đưa lên xe chở đi nơi khác, không cho chôn ở nghĩa trang. Sau đó, công an ngày càng làm áp lực nặng nề với dân chúng, trên 80 người phải lẩn trốn rồi chạy sang Thái Lan, một số hộ bất đắc dĩ đã phải nhận đền bù, còn trên 100 hộ cương quyết không chịu nhận đền bù. Ngày 08.03.2012, chủ tịch UBND quận Cẩm Lệ, Đà Nẵng, ra quyết định cưỡng chế thu hồi đất của giáo xứ Cồn Dầu. Hàng trăm công an, cảnh sát cơ đông được điều đến đã đánh đập dã man dân chúng làm nhiều người cả già lẫn trẻ, đàn bà con nít bị thương. Bảy người giáo dân đã bị bắt giam, trong số đó anh Thomas Nguyễn Thành Năm bị tra tấn đến chết. Năm tháng sau, chính quyền đưa 6 người đã bị bắt ra tòa, họ bị buộc tội “gây rối trật tự công cộng, chống người thi hành công vụ” và bị tống vào tù! Cuối cùng, phần lớn đất đai nhà của dân bị cướp đoạt, mồ mả người thân của dân bị cày xới, nghĩa trang bị xóa bỏ, còn giáo xứ Công giáo đã tồn tại 135 năm thì bị xóa sổ.


Cảnh sát cơ động ngăn chặn đám tang và cướp quan tài cụ bà Hồ Nhu ở Cồn Dầu. Ảnh ngày 04/05/2010


ng an đánh bị thương nhiều người, cả trẻ con cũng không tha. Ảnh ngày 04/05/2010


Anh Thomas Nguyễn Thành Năm trong nhóm trợ tang cụ Hồ Nhu bị công an đánh chết

Nguồn:
Vụ 3: Từ năm 1993, chính quyền huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng đã giao cho hai gia đình ông Đoàn Văn Vươn và em ở Cống Rộc, xã Vinh Quang 21 ha đất bãi biển trong số đó có 19,3 ha khu đầm ven biển với thời hạn sử dụng 14 năm. Khu đầm hoang này, chưa được khai phá cho nên ông Vươn cùng với em đã phải tốn rất nhiều công sức và tiền của để đắp đập ngăn nước biển tràn vào. Sau nhiều lần thất bại, cuối cùng con đập đã đứng vững, hai anh em làm các công trình để nuôi thủy sản. Vài năm gần đây, họ bắt đầu có được thu nhập để trả dần món nợ vay ngân hàng. Bọn quan chức tham nhũng trong chính quyền bèn rấp tâm cướp đoạt thành quả lao động vất vả của hai anh em ông Vươn. Hồi tháng 04.2008, chính quyền ra lệnh thu hồi 19,3 ha khu đầm của ông Vươn, mặc dù chưa hết hạn sử dụng. Ông Vươn và em trai không đồng ý, đến tháng 04.2009, chính quyền vẫn một mực bắt phải trả lại, hai anh em phản đối. Ngày 05.01.2012, chính quyền huyện Tiên Lãng và thành phố Hải Phòng đã đưa hàng trăm công an, cảnh sát, bộ đội đến cưỡng chế khu đầm 19,3 ha của ông Đoàn Văn Vươn. Ông Vươn và em trai đã quyết liệt chống cự, họ đã dùng súng hoa cải bắn lại làm mấy cảnh sát và người lính bị thương. Hai anh em ông Vươn đã bị bắt ngay, nhà cửa và của cải của họ bị đốt sạch, vợ con họ trở thành vô gia cư. Đến nay hai anh em ông Vươn vẫn còn bị giam giữ để chờ ngày xử án về tội chống người thi hành công vụ và âm mưu giết người. Hai anh em ông Vươn vẫn tiếp tục khiếu nại. Vụ này gây chấn động lớn trong dư luận xã hội, dân chúng bênh vực anh em ông Vươn.


Ông Đoàn Văn Quý (em-bên trái) và ông Đoàn Văn Vươn (anh-bên phải) – nạn nhân vụ cưỡng chế


Cảnh sát cơ động trong lực lượng cưỡng chế khu đầm của ông Đoàn Văn Vươn


Đội quân cưỡng chế vây quanh nhà ông Đoàn Văn Vươn, chuẩn bị tấn công...


Đoàn quân cưỡng chế ở Tiên Lãng


Sau khi bắt hai anh em ông Vươn, ngôi nhà của em ông Vươn nằm ngoài khu vực cưỡng chế đã bị xe ủi san phẳng còn nhà của ông Vươn cũng bị đập tan tành. 


Ông Đoàn Văn Vươn tại trại giam. Ảnh chụp tháng 2/2012

Nguồn:
Vụ 4: Tiếp đó, hồi tháng 04.2012, chính quyền huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên ra lệnh cưỡng chế thu hồi đất trên 500 ha của khoảng 4000 hộ dân để làm dự án khu đô thị-thương mại-du lịch Ecopark của công ty Đầu tư Bất động sản Việt Hưng. Người dân được đền bù 43000 đồng một mét vuông, một mức giá mà họ cho là quá rẻ mạt, quá bất công4 nên 1800 hộ ở ba xã Xuân Quan, Phụng Công, Cửu Cao kiên quyết phản đối không chịu nhận tiền đền bù. Thế là sáng sớm ngày 24.04.2012, chính quyền huyện Văn Giang và tỉnh Hưng Yên đã huy động một lực lượng hùng hậu đến 2000 ngàn công an, cảnh sát cơ động xông vào xã Phụng Công, xã Xuân Quan chặn đứng các ngả vào cánh đồng, rồi bắt giữ và đánh đập một số người canh phòng trên đồng ruộng của họ. Nông dân ở các nơi khác đổ xô đến yểm trợ bà con bị tấn công thì công an, cảnh sát đánh đập họ rất dã man, nhiều người bị thương, máu me đầm đìa, có người chết ngất vì bị xịt hơi cay vào mũi. Cuối cùng những người dân tay không đã bị đẩy lùi trước lực lượng cưỡng chế hùng hậu của chính quyền cộng sản. Công an đã bắt 20 người dân (trong số đó có một phụ nữ con còn bú). Sau khi cướp đất rồi, cho đến nay nhiều người dân trong xã vẫn còn bị công ty Việt Hưng cho bọn tay chân côn đồ đánh đập và khủng bố tinh thần dân chúng.


Nông dân Văn Giang biểu tình khiếu kiện tại Hà Nội ngày 10.04,2012. Ảnh: Blog Nguyễn Xuân Diện


Nông dân Văn Giang phản đối việc trưng thu đất đai cho dự án Ecopark


Ngày 20/04/2012, gần 1000 bà con ba xã thuộc huyện Văn giang đã kéo ra cánh đồng, gần cầu đang xây để biểu tình, phản đối cưỡng chế đất cho Ecopark. Ảnh: Blog Nguyễn Xuân Diện


Lực lượng cưỡng chế hùng hậu đi cướp đoạt ruộng đất của nông dân Văn Giang. Ảnh ngày 24/04/2012


Lựu đan cay bốc khói mù mịt khiến nhiều người ngất xỉu


Cảnh sát cơ động trong đoàn quân cưỡng chế. Ảnh ngày 24/04/2012


Lực lượng công an, dân phòng tham gia cưỡng chế.


Coi dân như kẻ thù !


Đấm, đá, đạp... dân, chọc gây tre vào lưng... dân, quật gậy cao-su vào đầu... dân !


Nhân dân Văn Giang vẫn kiên cường tiếp tục đấu tranh.

Nguồn:
Vụ 5: Từ cuối năm 2007, chính quyền huyện Vụ Bản, tỉnh Nam ĐỊnh đã muốn lấy 165 ha đất của dân ba xã Liên Minh, Liên Bảo và Kim Thái thuộc huyện Vụ Bản để bán cho Tập đoàn Dệt may Việt Nam thực hiện dự án khu công nghiệp Bảo Minh. Nhưng những người có đất bị thu hồi không chấp nhận mức đền bù quá thấp, 120 hộ đã phản đối, không chịu nhận tiền đền bù và kiên quyết giữ đất mặc dù bị chính quyền dọa nạt, o ép đủ điều. Ngày 09.05.2012, chính quyền huyện Vụ Bản, tỉnh Nam ĐỊnh đã huy động gần 300 công an, cảnh sát cơ động và dân phòng đến cưỡng chế chiếm đoạt khu đất 165 ha và đánh dân rất tàn nhẫn, có chị phụ nữ bị đánh chết ngất rồi kéo lê vứt trên đường. Công an bắt 5 người dân, rồi cướp trên 165 ha đất của dân ba xã nói trên.


Nông dân Vụ Bản chít khăn tang quyết giữ đất. 


Lực lượng cảnh sát cơ động tràn vào đàn áp nông dân, đa số là phụ nữ. Courtesy Blog nguyenxuandien


Một chị phụ nữ bị công an đánh bằng dùi cui nằm ngất xỉu, rồi công an kéo lê ra đường bỏ mặc.
Courtesy Blog nguyenxuandien

Nguồn:
Vụ 6: Ngày 22.05.2012, chính quyền quận Cái Răng, tỉnh Cần Thơ đã ra lệnh cưỡng chế thu hồi lô đất của gia đình bà Phạm Thị Lài. Gia đình bà không đồng ý mức giá bồi hoàn, nên đã khiếu nại nhiều lần ở nhiều cấp chính quyền từ năm 2002 mà không được giải quyết. Ông chồng bà uất ức quá uống thuốc trừ sâu tự tử may được cứu chữa đang nằm bệnh viện. Thế mà chính quyền vẫn đưa lực lượng cưỡng chế đến bắt hai mẹ con bà Lài để chiếm đất của gia đình bà. Không có cách gì chống cự khác, bà và con gái bà là Hồ Nguyên Thủy bèn khỏa thân ra để chống lại bọn người đến cưỡng chế, nhưng chúng vẫn lôi đi xềnh xệch trên mặt đất để chiếm cho kỳ được lô đất của gia đình bà... Mỉa mai nhất là sau đó, ngày 19.06, UBND quận Cái Răng đã buộc tội bà Phạm Thị Lài cản trở thi công khu dân cư lô 49 thuộc khu đô thị mới Nam Cần Thơ và quyết định xử phạt hộ bà Lài 1,5 triệu đồng về tội cản trở hoạt động bình thường của cơ quan, tổ chức và còn phạt thêm 80 nghìn đồng nữa vì tội không mặc quần áo vi phạm thuần phong mỹ tục! 


Cưỡng chế tại huyện Cái Răng, tỉnh Cần Thơ.

Cảnh cưỡng chế tại huyện Cái Răng, tỉnh Cần Thơ làm... «đẹp mặt» nhà nước.


Bọn chúng lôi kéo bằng được bà Phạm Thị Lài và cô con gái Hồ Nguyên Thủy đã khỏa thân để phản đối.

Nguồn:
Cần nhấn mạnh ở đây rằng trong những vụ chính quyền cưỡng chế tước đoạt đất đai bằng bạo lực như vậy thường thì công an, cảnh sát mặc sức đánh đập gây thương tích cho nhiều người dân, thậm chí nhiều khi đã gây tử vong cho “dân oan”, như ở Trảng Bom, Đồng Nai (năm 2008), ở Tĩnh Gia, Thanh Hóa (năm 2010), hoặc đã khiến cho người dân tự sát vì quá uất ức, như đã xảy ra ở Sơn Trà, Đà Nẵng (năm 2011), ở Thăng Bình, Quảng Nam (năm 2012), ở Cần Thơ (năm 2012). Có những hành động man rợ không thể nào tưởng tượng nổi, như đánh người đến chết, tấn công vào đám tang, đánh đập người đi đưa tang và tang chủ, cướp quan tài !


Người đàn bà bị đánh ở Đồng Chiêm. Ảnh năm 2010.


Lại một bà nữa bị đánh ở Đồng Chiêm. Ảnh năm 2010

Nguồn:
  • vụ cưỡng chế ở Trảng Bom
  • vụ cưỡng chiếm đất, tàn phá mồ mả tại La Dương – Dương Nội Hà Đông
  • dùng côn đồ cưỡng chế làm chết người tại Hà Đông 
  • P1-2 Cưỡng chế thôn La Dương - Dương Nội HN2 ngày 9-3-2010


Cũng cần nói thêm rằng, từ nhiều năm qua, nhà cầm quyền Việt Nam đã trắng trợn cướp đoạt đất đai của các tổ chức tôn giáo trong nước : Thiên Chúa giáo, Phật giáo, Tin Lành, Cao Đài và Phật giáo Hòa Hảo5. Rất nhiều trường hợp chính quyền đã dùng bạo lực để thẳng tay đàn áp sự phản đối của các tín đồ.


Hàng ngàn giáo dân hạt Cầu Rầm, giáo phận Vinh biểu tình đòi chính quyền trả khu đất nhà thờ
Ảnh ngày 09/09/2011


Ảnh ngày 09/09/2011


Hậu quả của việc tước đoạt và xóa bỏ quyền tư hữu về đất đai của người dân

Việc tước đoạt quyền sở hữu của người dân đã và đang gây ra nhiều hầu quả đến cuộc sống của người dân Việt Nam. Ngoài việc làm tăng thêm đội quân thất nghiệp trong nước và tạo ra hàng triệu «dân oan», tức là những người bị cướp đoạt ruộng đất, bị tước mất kế sinh nhai. Chính sách tước đoạt quyền sở hữu của người dân đã và đang đẩy «dân oan» vào đường cùng với cuộc sống vô cùng khốn khổ, nhiều người mất nhà cửa, ruộng đất đã trở thành vô gia cư. Việc tước đoạt quyền tư hữu ruộng đất của người dân còn gây ra nhiều hậu quả nghiêm trọng khác cả về mặt kinh tế: vì bị tước mất quyền làm chủ trên mảnh ruộng đất vốn là của mình, nay người nông dân chỉ là người «mướn» ruộng đất để sử dụng mà thôi, người nông dân cảm thấy mình trở thành «tá điền» thời xã hội chủ nghĩa-phong kiến, «mướn» ruộng đất của nhà nước có hạn định (20 năm, cây lưu niên thì 50 năm), nên tâm lý của nông dân đã thay đổi, họ không còn tha thiết gắn bó với mảnh ruộng đất nữa. Họ coi mảnh ruộng đất của nhà nước giao như là một vật dụng được mượn tạm, trước sau gì cũng phải trả lại, cho nên họ cố khai thác triệt để theo kiểu vắt kiệt mảnh ruộng đất đó để cố kiếm lợi nhanh chóng nhất, chứ không muốn đầu tư công sức, tiền của để cải tạo chất đất, tăng độ phì nhiêu cho đất để tăng năng suất, tăng thu hoạch cho mình, vì họ sợ uổng phí công sức, tiền của mà cuối cùng bản thân mình và con cháu chẳng được hưởng gì khi mảnh ruộng đất đó bị cưỡng chế thu hồi. Cái tâm lý đó ảnh hưởng rất tiêu cực về mặt kinh tế, văn hóa và xã hội của đất nước. Chính vì thế, ngày nay, chúng ta thấy có những chuyện ngược đời hết sức đau lòng: ruộng đất canh tác ngày càng thu hẹp nhanh chóng trong lúc dân số thì tăng mạnh, gây ra nhiều khó khăn cho cuộc sống của người dân. Chính Bộ nông nghiệp Việt Nam cũng đã phải xác nhận: từ năm 2001 đến năm 2006, có 376000 ha ruộng đất trồng lúa đã bị thu hồi, làm hơn một triệu nông dân bơ vơ vì mất kế sinh nhai. Thế mà hàng nghìn ha vốn là «bờ xôi ruộng mật» đã bị bỏ hoang hóa! Vì sao vậy? Vì các «quan lớn» ham chạy theo món lợi lớn trước mắt – chủ yếu là lợi riêng của họ – đã lập ra quá nhiều, nhiều đến mức phí lý, các dự án đô thị cao cấp và siêu sang trọng, các khu vui chơi, giải trí, các khu du lịch sinh thái, các sân golf… rồi cứ mặc sức thu hồi ruộng đất của người dân. Có rất nhiều dự án đô thị hóa, công nghiệp hóa lập nên, chưa được cấp trên chuẩn nhận, hay chuẩn nhận mà không có tiền thực hiện... nên ruộng đất của dân đã thu hồi rồi cứ để nằm đấy hàng chục năm trời, dần dần trở thành hoang hóa, rồi các quan chức của chính quyền đem bán lấy tiền bỏ túi. Có tình trạng rất quái gở đã và đang xảy ra dưới thời «xã hội chủ nghĩa»: nhiều nơi nông dân thi nhau đào đất bề mặt ruộng – là lớp đất màu mỡ nhất bên trên – để đem bán cho người ta làm các bãi cỏ sân golf hay bãi cỏ công viên giải trí... Trong lúc đó, đội quân thất nghiệp của nông thôn ngày mỗi tăng, - theo báo chí trong nước - trong vài năm tới sẽ lên tới nhiều triệu người, họ phải chạy ra các đô thị kiếm sống, bổ sung thêm vào số người thất nghiệp ở đô thị vốn đã đông càng đông hơn.

Ở đây, chúng tôi xin dẫn chứng một vài trong số muôn vàn trường hợp những người dân đã từng có đất đai, nhà cửa mà bị chính quyền cộng sản Việt Nam cướp đoạt mất, họ trở thành những người vô gia cư đi khiếu kiện một cách vô vọng từ năm này qua năm khác. Họ sống rất cơ cực ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng hoặc vườn hoa Lý Tự Trọng gần Hồ Tây ở Hà Nội. Hàng năm phải sống trong cảnh màn trời chiếu đất, ngày mưa rét cũng như ngày nóng nực, đi nhặt nhạnh ở bãi rác để kiếm sống qua ngày, chịu đói chịu khát chỉ để tiếp tục khiếu kiện đòi «công lý», như bà Hồng Loan, trước có nhà ở Dak Nông, bà Nguyễn Thị Cúc trước ở Thanh Hóa, bà Phạm Kim Thu 87 tuổi, vốn ở tỉnh Tuyên Quang, bà Kiều Chinh, trước ở Chapa, bà Trần Thị Huỳnh Mai, trước ở Bình Dương. Bà Kiều Chinh là một trong những người sống lâu nhất ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng...

Nguồn:
Kết luận
Để khắc phục tình trạng bất công này đối với các công dân, nhất là nông dân thì điều chủ yếu là phải đòi nhà cầm quyền Việt Nam trả lại quyền tư hữu ruộng đất của người dân bằng cách xóa bỏ điều 17 trong Hiến pháp năm 1992, xóa bỏ Luật đất đai hiện hành và phải sửa đổi Hiến pháp, trong đó khẳng định dứt khoát quyền tư hữu ruộng đất của người dân và coi quyền đó là thiêng liêng và bất khả xâm phạm. Chỉ bằng cách ấy mới khôi phục được công bằng xã hội, tạo điều kiện cho kinh tế phát triển và cải thiện được đời sống cho người dân, trước hết là nông dân, tức là trên 70% dân số Việt Nam.
Chúng tôi mong rằng Đại hội Nhân quyền đặc biệt lưu ý đến vấn đề này./.


GHI CHÚ:
1/ Nguyên văn Điều 17 Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền:
«1. Người nào cũng đều có quyền sở hữu, trong tư cách cá nhân hay tập thể.
2. Không một ai bị tước đoạt quyền sở hữu của mình một cách trái phép.»

2/ Theo lời bà con nông dân, chẳng hạn ở xã Dương Nội tỉnh Hà Đông, giá đền bù cho 1 m2 chỉ đủ mua bảy bát phở theo thời giá hiện nay ở Hà Nội; ở nhiều nơi khác giá đền bù còn thấp hơn chỉ mua được mấy mớ rau muống, thậm chí ở thôn An Lợi, xã Hòa Ninh, huyện Hòa Vang, Ban giải tỏa đền bù số 1 thành phố Đà Nẵng chỉ đền bù cho gia đình ông Võ Hiến và bà Nguyễn Thị Hậu 3000 đồng cho 1m2 - chỉ vừa đủ mua một quả trứng gà công nghiệp!

3/ Nhiều người, trong số đó đáng kể là nhà văn Dương Thu Hương, đã cho biết dưới thời Tổng bí thư ĐCSVN Đỗ Mười, nhiều người lãnh đạo cuộc nổi dậy ở Thái Bình (1996-1997) đã bị giết một cách bí mật và vô cùng độc ác trong nhà tù.

4/ Ở mấyXuân Quan, Phụng Công, Cửu Cao thuộc huyện Hưng Yên, sau nhiều lần nông dân đấu tranh, giá đền bù được nâng lên mức 43 000 đồng cho 1 m2, nhưng người dân vẫn thấy quá bất công, vì cũng 1m2 đó chủ đầu tư chưa có cải tạo gì nhiều, chỉ cần san bằng, phân lô là có thể rao bán với giá 80 triệu đồng.

5/ Đối với Phật giáo, Tin Lành, Cao Đài và Phật giáo Hòa Hảo đã có rất nhiều vụ chiếm đoạt đất đai, chùa chiền, thánh thất, nhưng chúng tôi chưa nắm được đầy đủ tài liệu, riêng đối với Thiên Chúa giáo thì rõ ràng nhất là việc chiếm đoạt những khu đất và nhà thuộc Tòa Khâm sứ, Giáo xứ Thái Hà, Đồng Chiêm, Cồn Dầu, Loan Lý, Cầu Rầm, Nhà Nữ tu Phao Lô Mỹ Tho, Nữ tu Thủ Thiêm, v.v...

1 nhận xét

  1. -Bon Lumpen proletariat mà !
    -Brainwash lâu quá nên dân ngu theo CS khá đông !
    -Trí thức VN thì hèn và lại cùng Phật giáo nghiêng theo tả phái !
    - Hoa Kỳ thì cơ hội chủ nghĩa cọp giấy, chẳng giúp gì được đâu !

    Trả lờiXóa

 

Tìm kiếm

Đang tải...

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)

Góp ý

Giới thiệu