Ghé thăm các Blogs: 23/02/2012

BLOG MAI XUÂN DŨNG
Đăng ngày: 17:17 21-02-2012

Những người ưa thích phim Bao thanh thiên khoái ví von Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng với Bao công sau vụ ông “nghị án” các huyện quan Tiên lãng cưỡng chế đầm tôm nhà ông Vươn.

Nếu vụ án chỉ ở phạm vi Tiên lãng với những hung thần cấp xã, huyện như anh em nhà  Liêm Hiền, Khanh…tội trạng rành rành thì có lẽ mọi chuyện kết thúc với vài lệnh bài cẩu đầu trảm bay giữa án đường. Khổ cho Thủ tướng, cái quyết định cưỡng chế ác nghiệp này lại được Thành ủy, UBND Hải phòng chống lưng, còn vì sao chống lưng là một câu hỏi to tướng ai cũng hiểu chỉ có điều…vờ không hiểu. Chả thế mà khi vụ cưỡng chế xảy ra, đích thân ông giám đốc công an Thành phố đại tá Đỗ Hữu Ca thân chinh mặc áo chống đạn tả xung hữu đột đốc thúc cả quân lẫn chó bắn, phá nhà bọn nhân dân Đoàn Văn Vươn, khác gì một trận giết thù lưu huyết vết đạn còn đây. May mà đám vợ con anh Vươn anh Quý đã nhanh chân trốn kịp ra an toàn khu nếu không chẳng biết chuyện gì còn tiếp tục xảy ra…


Khi Thủ tướng đã ra Thông báo kết luận về các sai phạm của Tiên lãng, những tưởng mọi chuyện ở Hải phòng sẽ đâu vào đấy nào ngờ trống cái án đường  dứt tiếng chưa được bao lâu, ông Nguyễn Văn Thành chẳng những chấp hành theo kiểu Sạc lô mà còn ăn miếng trả miếng chan chat, chỉ trong một ngày đã “đánh nguội” Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tới hai lần.

Cú đánh nguội thứ nhất là phát “đá đít” Thủ tướng bằng việc cái lều nhà anh Vươn bị phá tan hoang. Vụ này gây cho công luận có cảm giác Thành ủy Hải phòng chẳng coi Thủ tướng là cái đinh vít gì, vì ai cũng đã biết: Trước đó Thủ tướng có chỉ đạo làm rõ, khởi tố việc phá nhà ông Vươn trong vụ cưỡng chế vừa qua. Việc phá lều của nạn nhân khác gì ông Thành gửi mét xịt cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng rằng: “Ông chỉ đạo khởi tố việc lính Tiên lãng phá nhà hai tầng của thằng Vươn hả? đã thế bây giờ cái lều tạm của nó tôi cũng cứ cho phá mẹ nó đi xem làm gì được nhau nào?”.


Cái cách “đánh nguội” phá lều dân của ông Thành Bí thư có nét giống ông Ca trong trận “đánh đẹp” 5/1. Hỏi ra mới biết ông Nguyễn Văn Thành xuất thân công an quận Hồng Bàng. Thảo nào cách “ra chân” không khác ông Ca bao nhiêu, dù chẳng cùng mầu đai võ sỹ nhưng chiêu thức đúng là từ một lò luyện mà ra.

Cú đánh nguội thứ hai là phang vào gót chân Thủ tướng. Nhớ hôm nào nguyên Đại tướng Lê Đức Anh mở màn công luận, sau đó ngày 15/1 Thủ tướng tiếp ngay bằng công điện yêu cầu Hải phòng phải điều tra làm rõ vụ việc Tiên lãng, báo cáo Thủ tướng chính phủ.

Đúng cách Thủ tướng đã dùng, ông Nguyễn Văn Thành cũng chơi luôn chiêu “mượn oai” các cụ lão thành ở Bạch Đằng Cờ lúp để nói xấu báo chí, phản pháo Thủ tướng.

Không biết các mối quan hệ nhằng nhịt giữa các cá nhân và cơ chế quản lý cán bộ cao cấp của đảng đã chi phối đến đâu trong nhưng những diễn biến vừa qua nhưng điều hiển nhiên là Thành ủy Hải phòng tỏ ra rất “rắn mặt” trong việc thực hiện chỉ đạo của Thủ tướng. Người ta đồn đại ông Nguyễn Văn Thành là “chiến hữu ruột” cùng quê Ninh Bình với ông Trần Đại Quang bộ trưởng công an nên ông Thành chả ngán Thủ tướng là bao nhiêu.

Thực hư chẳng rõ thế nào nhưng “trên sân” thấy rõ ông Nguyễn Văn Thành “đánh nguội” Thủ tướng bằng “cú đúp” trong một ngày đủ thấy tình hình…rất là tình hình.

Thật đúng là Trời đã sinh ra “Bao trửng” sao còn sinh ra “Quách Hòe”.

Mai Xuân Dũng


BLOG TRƯƠNG DUY NHẤT

Written by truongduynhat on Time posted: 12:00 am21 February 2012


Hôm qua 20/2/2012, Thanh Hóa tổ chức đại lễ kỷ niệm 65 năm ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh về thăm và phát động xây dựng Thanh Hóa thành một tỉnh “kiểu mẫu”.


Cờ hoa ngút trời. Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và cả cựu Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu về dự.


Không rõ người ta tổ chức cái lễ này làm gì, để chào mừng, để hân hoan điều chi? Trong khi đáng ra phải nhìn đây như một sự xấu hổ và… tủi nhục!


65 năm không xây dựng Thanh Hóa thành một tỉnh “kiểu mẫu” như mong muốn của cụ Hồ. 65 năm Thanh Hóa vẫn là một tỉnh nghèo. 65 năm để rồi Thanh Hóa vẫn “thiếu đói từ miền xuôi lên miền ngược”: 21/27 huyện thị với hơn 9,3 vạn hộ dân và trên 24 vạn người thiếu đói.


65 năm, để hàng nghìn hộ dân đói rét cùng cực, sắn rẻ như cho (1000 đồng/kg) nhưng bán không ai mua, đổ thối ngoài đường.


Đói đến mức nhiều hộ dân đã phải tính chuyện ly hương.


65 năm, vẫn chưa xóa được nạn… ăn mày. Người Thanh Hóa vẫn bị trêu là “dân bị gậy”, là loại “ăn rau má phá đường tàu”. Vẫn còn những làng ăn xin, chính quyền cấp giấy giới thiệu cho dân đi ăn mày.


65 năm, Chủ tịch Trương Tấn Sang lại tiếp tục phát động đến năm 2020 xây dựng Thanh Hóa thành tỉnh “kiểu mẫu”.


Khổ. Thương cho xứ Thanh. 65 năm phấn đấu vẫn không thể thành “kiểu mẫu”.


Nay bác Trương Chủ tịch phát động thêm 8 năm nữa, giao nhiệm vụ cho Thanh Hóa phải thành tỉnh “kiểu mẫu”.


8 năm nữa. Cố chờ xem cái khuôn diện, vóc dáng “kiểu mẫu” của vùng đất bị gậy này sẽ ra sao?




BLOG DÂN LÀM BÁO


Trần Ngọc Thành (Danlambao) - Người ta cứ làm như luật đất đai mới sai từ năm ngoái, trước khi có vụ cưỡng chế ở Tiên Lãng; Người ta cứ làm như làm như những kẻ cầm quyền ở hàng ngàn xã khác, hàng trăm huyện khác, hàng chục tỉnh khác ở Việt Nam là những người "liêm chính”; Người ta cứ làm như anh em nhà Đoàn Văn Vươn là "Dân oan” đầu tiên của nước CHXHCNVN. Ông Lê Đức Anh phát biểu tỉnh bơ, cứ như luật đất đai thời ông làm chủ tịch nước là hoàn toàn đúng...
*
Gần hai tháng nay, cái tên Đoàn văn Vươn đã trở nên nổi tiếng. Khắp nơi mọi người bàn luận về gia đình anh Đoàn Văn Vươn và huyện Tiên Lãng, Hải Phòng. Hàng trăm bài báo mạng, báo giấy viết về "hiện tương” Đoàn Văn Vươn, kèm theo hàng chục ngàn bình luận của bạn đọc. Trừ những bài báo xuất phát từ sở công an Hải Phòng, từ sự chỉ đạo của Thành ủy Hải Phòng, của huyện Tiên Lãng, ý kiến của đám quan chức dính líu và bọn người hôi của, theo đóm ăn tàn, bênh vực hành động kẻ cướp, hầu hết người dân trong và ngoài nước đều lên án bọn người có quyền lực, thông cảm với hoàn cảnh của gian đình anh Vươn khi bị dồn đến bước đường cùng.

Bloger Cu Vinh, Nguyễn Quang Vinh đã đi tiên phong trong việc tìm sự thật và phản ánh sự thật với những chứng cứ khó cho "thằng nào, con nào" dám chối cãi. Cu Vinh và Nguyễn Xuân Diện đã ra lời kêu gọi và mở trương mục giúp đỡ gia đình anh Vươn, không kể quà cáp bằng hiện vật, số tiền lên đến hàng tăm triệu đồng.

Hàng chục nhà báo của các loại báo đã đến Hải Phòng tác nghiệp, sử dụng "nghiệp vụ” để lấy tin, moi tin.

Sự kiện lan tỏa đến mức buộc một số quan chức "nguyên” lớn đầu phải lên tiếng: Nguyên chủ tịch nước Lê Đức Anh, một số tướng lĩnh "nguyên” có danh tiếng…, "nguyên” thứ trưởng gắn kết với đất đai Đặng Hùng Võ, một số "nguyên” nhà lập pháp của Quốc hội, nhiều luật sư,v,v.và v.v.

Các ý kiến đều phê phán cách làm của quan chức huyện Tiên lãng, về sai lầm của luật đất đai.

Người ta cứ làm như luật đất đai mới sai từ năm ngoái, trước khi có vụ cưỡng chế ở Tiên Lãng;

Người ta cứ làm như làm như những kẻ cầm quyền ở hàng ngàn xã khác, hàng trăm huyện khác, hàng chục tỉnh khác ở Việt Nam là những người "liêm chính”;

Người ta cứ làm như anh em nhà Đoàn Văn Vươn là "Dân oan” đầu tiên của nước CHXHCNVN.

Ông Lê Đức Anh phát biểu tỉnh bơ, cứ như luật đất đai thời ông làm chủ tịch nước là hoàn toàn đúng;

Ông Đặng Hùng Võ phê phán rất hùng hồn luật đất đai và cách làm ăn của đám quan chức Hải Phòng, cứ như thời ông làm thứ trưởng bộ tài nguyên, môi trường chỉ liên quan đến không khí, chẳng dính dáng gì đến đất đai.

Các quan chức, tướng lĩnh "nguyên” khác cũng "hòa lời ca” làm cho gia đình anh Vươn và dân chúng cảm động, cứ như thời họ trị vì chỉ có dân sướng, không có dân oan và cái luật đất đai thời đó chắng dính dáng gì đến luật đất đai thời của anh Vươn.

Các "quý ông "TBT Nguyễn Phú Trọng, ông CT Trương Tấn Sang ngậm miệng không nói được gì trước sự chửi rủa của dân chúng đổ lên đầu đám đàn em Hải Phòng; ngậm đắng chửi thầm các bậc đàn anh "nguyên”: cái luật đất đai khốn nạn này do các anh ỉa ra thời còn đương chức, nay lớp đàn em, dù có ăn nhiều cũng phải dọn cứt cho lớp đàn anh đang rung đùi vui thú điền viên, thỉnh thoảng lại nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu để lừa dân chúng.

Nếu đánh hai chữ "Dân Oan" vào Google, trong 0,21 giây đã cho 8840 000 kết quả mà phần lớn là do "thành tích” của luật đất đai của chế độ "ưu việt gấp triệu lần Tư bản” của bà PCT Nguyễn Thị Doan đẻ ra, để các loại sâu tạp chủng từ trung ương đến địa phương gặm nhấm, làm điều đứng hàng triệu con người. Luật này đã được quốc hội các kỳ thông qua 100%, chắc chắn có phiếu của các vị "nguyên" và không "nguyên" đã hùng hồn phát biểu

Nếu nhìn vào những hình ảnh dân oan do Vietlist.US tập hợp, dù là chưa đầy đủ, chắc chắn không thể nói rằng các quan "nguyên” không biết.

Vụ đàn áp dã man 600 dân oan trước văn phòng Quốc hội 2 tai đường Hoàn Văn Thụ Sài gòn ngày 18 tháng 7 năm 2007 không thể nói rằng các quan "nguyên” không biết.

Hàng trăm cuộc đàn áp khác với lực lượng hùng hậu gồm các loại công an nổi chìm, "dân phòng”, chó nghiệp vụ diễn ra giữa thanh thiên bạch nhật, từ Bắc chí Nam không thể nói rằng các quan "nguyên" không biết

Anh Kĩ sư trẻ Phạm Thành Sơn qua uất ức vì bị cướp đất, khiếu kiện nhiều lần không kết quả, qúa uất ức đã tẩm xăng, đốt xe máy tự thiêu trước UBND Thành phố Đà nẵng ngày 17 tháng 2 năm 2011, không thể nói rằng các quan "nguyên" không biết

Họ biết, biết rất rõ nhưng họ ngoảnh mặt làm ngơ.

Vì, máu của người dân, mồ hôi, nước mắt của người dân, tài sản của người dân không liên quan đến họ

Vi, hàng vạn, hàng triệu dân oan trong những năm qua đẫ quá đỗi hiền từ, chấp hành nghiêm chỉnh "pháp luật”, dù là luật đểu, luật rừng, luật làm lợi cho các loài sâu.

Chỉ đến khi Dân oan Đoàn Văn Vươn sau nhiều năm tuân thủ pháp luật, bị dồn đến bước đường cùng, nổi khùng, sẵn sàng đổi mạng. Sáu "thiên lôi”, 6 con "tốt thí” của họ bị thương, họ mới "bừng mở mắt” và thi nhau "bày tỏ”…

Nếu Dân oan Đoàn Văn Vươn cam chịu cúi đầu như những Dân oan khác, hoặc tự chết như Phạm Thành Sơn Đà Nẵng; Đám sâu Hải Phòng, Tiên Lãng nuốt trôi hàng chục Ha đất của anh Vươn như đã từng nuốt trôi hàng trăm Ha đất của nhiều nông dân khác vùng này, thì rất nhiều người vẫn không biết Tiên Lãng, Cống Rộc là đâu. Và các các quan "nguyên” vẫn vui thú điền viên trên những sân golf được sản sinh do cướp đất của những "anh Vươn” khác.

Rất thán phục Cu Vinh, rất thán phục Nguyễn Xuân Diện, rất thán phục "Đại Lão Bà” Lê Hiền Đức. Rất thán phục nhiều tấm lòng NGƯỜI cao quý khác.

Các anh, các bác đã đánh động được lương tâm, đã mở mắt được hàng triệu người. Các anh, các bác đã mở miệng được các quan "nguyên” để họ "bày tỏ”.

Nhưng hàng triệu Dân oan còn đó, đâu chỉ một gia đình anh Vươn.

Hàng vạn con sâu vẫn đang nhởn nhơ. Sâu lớn, sâu bé, sâu cái, sâu đực vẫn đang tung hoành khắp mọi miền đất nước.

Muốn diệt sâu, những người Dân oan không thể tranh đấu đơn lẻ.

Muốn diệt sâu, Dân oan cả nước phải đoàn kết lại, chi viện nhau, hỗ trợ nhau kịp thời như đã hỗ trợ anh Vươn.

Muốn diệt sâu phải thành lập chi hội, huyện hội, tỉnh hội Dân Oan và Liên Hiệp Hội Dân Oan trong cả nước.

Điều 53 và điều 69 Hiến Pháp Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN) nêu rõ:

-“Công dân có quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận các vấn đề chung của cả nước và địa phương, kiến nghị với cơ quan nhà nước, biểu quyết khi nhà nước trưng cầu ý dân.”

- “ Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin, có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật”.

Để không tiếp tục xuất hiện các Đoàn Văn Vươn khác, xin được đề nghị bác Lê Hiền Đức, Cu Vinh, Ts Nguyễn Xuân Diện và những ai ủng hộ Dân Oan vận động thành lập HIỆP HỘI DAN OAN trong cả nước.

Đây là nguyện vọng chính đáng và luật pháp cho phép, mong các quan "nguyên” đã bày tỏ trong vụ Đoàn Văn Vươn hay lên tiếng ủng hộ

Có như vậy mới giúp đỡ được hàng triệu Đoàn Văn Vươn khác.

Có như vậy mới ngăn được "Hoa cải” mới.

Và những anh công an sẽ không phải tiếp tuc vào nhà thương.

BLOG VIẾT TỪ SÀI GÒN

Mon, 02/20/2012 - 19:46 — VietTuSaiGon

Đầu năm 2012, thống đốc ngân hàng nhà nước (NHNN) Việt Nam là Nguyễn Văn Bình đã nói đến việc huy động vàng trong dân, mà theo ước tính, có khoảng 300-500 tấn vàng như thế. Câu hỏi được đặt ra ở đây là liệu người dân có nên đưa vàng cho NHNN giữ không? Lịch sử trả lời rằng: KHÔNG NÊN!

Thực chất của cuộc huy động vàng này làm lộ rõ việc NHNN trong khoảng 5 năm qua luôn trong tình trạng hết tiền, in bao nhiêu tiền mặt cũng thiếu, vì kim bản vị đã bị rỗng kho từ rất lâu rồi, chẳng có gì bảo đảm. Sở dĩ tôi có kết luận này là do gom góp các ý kiến đây đó, đã in trên báo của VN, do các chuyên gia tài chính, các nhà cố vấn chính phủ đề cập, phát biểu.

Chính lịch sử cho chúng ta thấy VN không phải là nước ít vàng, thực dân Pháp giàu lên rất nhiều là nhờ khai thác vàng của VN, ví dụ mỏ vàng Bồng Miêu (Quảng Nam). Mãi đến giữa năm 2011, sau khi bị bòn rút qua hàng thế kỷ, ông Trần Hà Tiên, Tổng Giám đốc Công ty vàng Bồng Miêu vẫn cho thấy, “ước tính mỗi ngày, ở đây bị thiệt hại từ 5 - 7 tấn quặng vàng do bị “vàng tặc” cướp”. Thế thì câu hỏi được đặt ra, là từ sau 1945 và 1975, khi tiếp quản các mỏ vàng khổng lồ này, chính quyền chẳng lẽ khinh vàng đến mức không thèm khai thác; còn nếu đã khai thác, thì vàng kia đi đâu, để đến lúc này “trắng tay” phải huy động “của hồi môn” từ trong dân, chỉ có vài trăm tấn.

300 - 500 tấn vàng trong dân VN là một con số đầy mâu thuẫn.

Vì theo tạp chí Forbes thì năm 2011, 10 nước sau đây có trữ lượng vàng lớn nhất thế giới: Mỹ (8.134 tấn), Đức (3.401 tấn), Italia (2.452 tấn), Pháp (2.435 tấn), Trung Quốc (1.054 tấn), Thụy Sĩ (1.040 tấn), Nga (792 tấn), Nhật Bản (756 tấn), Hà Lan (613 tấn), Ấn Độ (558 tấn).

Còn TS Lê Xuân Nghĩa, Phó Chủ tịch ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia cho biết trong năm 2011: theo số liệu mà Hội đồng Vàng thế giới cung cấp thì VN có khoảng 1.072 tấn vàng dự trữ trong dân; còn thống kê 460 tấn là số liệu của Hiệp hội Khai thác vàng ở Anh (GFMS). Ông Nghĩa không cho biết NHNN đang dự trữ bao nhiêu vàng.

Forbes quên VN trong trường hợp này là thiếu sót? Bởi với số liệu này, rõ ràng Việt Nam có thể xếp vị trí khoảng thứ 5 thế giới về dự trữ vàng.

Vài trăm tấn nghe tưởng rất nhiều, chứ thực chất, không xứng là cái móng chân, nếu so với sự thất thoát mà chính quyền này đã gây nên trong mấy chục năm qua. NHNN có dám minh bạch số vàng mà mình từng sở hữu từ thời lập ra ngân hàng VN không? Chỉ sợ khi đưa con số này ra, chắc chắc người dân sẽ ngất xỉu, vì nó không phải hàng trăm tấn, mà là con số hàng ngàn tấn.

Con số này cũng cho thấy thêm rằng, chứng tỏ VN từng có rất nhiều vàng, nhưng chính phủ đã làm thất thoát quá nhiều.

Theo nhà kinh tế Đinh Tuấn Minh thì: “Hiện tại phần lớn người dân Việt Nam mua vàng là để đầu cơ giá vàng. Tuy nhiên, do không được kinh doanh vàng tài khoản cũng như chưa có chứng chỉ vàng nên việc đầu cơ giá vàng của người dân buộc phải thực hiện thông qua việc trao đổi lượng vàng vật chất tương ứng với các cửa hàng trung gian.

Quá trình trao đổi vàng vật chất qua lại này không những làm tăng chi phí giao dịch cho những người đầu cơ, mà còn khiến cho hoạt động đầu cơ vàng gắn với dòng dịch chuyển ngoại tệ khi có dòng vàng vật chất chuyển dịch vào và ra khỏi biên giới Việt Nam”.

Sự mâu thuẫn này càng dâng cao khi cách đây vài năm, VN tí nữa là cấm luôn chuyện người dân tự do mua bán vàng. Tại sao có vàng mà lại sợ mua bán? Phải chăng chơi thế ép lưu thông, để sau đó nhà nước mua cho được giá rẻ? Không ngờ vàng thế giới tăng nhanh quá, “âm mưu” này bị phá sản hoàn toàn, nay mới nói đến hai chữ “huy động”.

Theo góp ý rất trong sáng của Đinh Tuấn Minh thì: “Để loại bỏ ảnh hưởng của hoạt động đầu cơ giá vàng khỏi dòng chảy của vàng vật chất, thì NHNN nên nhanh chóng phát hành chứng chỉ vàng cũng như hình thành sàn vàng quốc gia. Chứng chỉ vàng cần được đảm bảo 100% bằng vàng vật chất trong các kho vàng quốc gia. Mỗi chứng chỉ vàng sẽ có một mã số tương ứng với một mã số của lượng vàng thật trong kho. Mỗi khi NHNN nhập một lượng vàng vào kho thì đồng thời nó sẽ phát hành một chứng chỉ vàng tương ứng. Và ngược lại, mỗi khi NHNN xuất một lượng vàng vật chất khỏi kho thì sẽ thu lại một chứng chỉ tương ứng. Cần có một đạo luật để đảm bảo rằng NHNN sẽ phát hành số lượng chứng chỉ vàng chính xác bằng số vàng thực sự có trong kho”.

Nhưng ở một đất nước mà thiếu một chính thể đại diện nghiêm túc, dân chủ và minh bạch như VN thì giải pháp của ông Minh chỉ đưa người dân tới cái thế đem vàng đi đổi giấy lộn. Điều này không cần chứng minh thì người dân cũng đủ thấy qua các kỳ phát hành công trái (trái phiếu) mấy thập niên vừa rồi, dân bỏ tiền ra mua, sau đó chịu lổ hoặc bán lại chẳng được, vì nhà nước mua cầm chừng.

Bây giờ thì nói huy động, thực chất là VN mua vàng từ trong dân. Cái sự mua này vừa cho thấy nhà nước trống kho, vừa cho thấy, đồng tiền mà nước này in ra đang mất giá trầm trọng, chính phủ cũng muốn đùn ra dân. Nếu có biến cố lớn, nhà nước giữ vàng, dân giữ giấy lộn, vì tiền VN chẳng biết đem đi đâu tiêu.

Người dân luôn mong ước chính phủ của mình nói được làm được, hoặc kém hơn là nói được nhưng làm không được. Lãnh đạo VN thì chơi cái chiêu nói một đường làm một nẻo, người dân bó tay, chẳng biết đâu mà theo. Cho nên, nói là đem vàng ra đổi chứng chỉ vàng, làm sao tin được các con số về chứng chỉ mà chính phủ này đưa ra? Đó là chưa nói, vàng thật lúc nào, thời nào cũng tiêu được, chứng chỉ vàng do VN phát hành, sao bảo đảm cho được? Nhìn đồng tiền đủ thấy rõ, có bao nhiêu người dân trên thế giới chấp nhận tiêu tiền VN?

Chuyên gia kinh tế Lê Vĩnh Triển phân tích: “Còn ở góc độ kinh tế, các ngõ ra (bán ra) của vàng nhằm thúc đẩy phát triển kinh tế như mong muốn có thể gồm đầu tư kinh doanh, đầu tư chứng khoán, địa ốc (trực tiếp) hay chuyển sang tiết kiệm/tín dụng ngân hàng (gián tiếp vào nền kinh tế). Rõ ràng để các ngõ này nhộn nhịp thì các thị trường này phải ổn định và phát triển, và hơn hết là phải tạo được lòng tin cho nhà đầu tư. Xét trong ngắn hạn (hơn một năm trở lại đây) thì rõ ràng việc găm giữ/đầu tư vàng là có lợi hơn đầu tư vào các thị trường nêu trên. Vì thế, khó thuyết phục người dân thay thế việc giữ vàng bằng các cách đầu tư khác. Đặc biệt là trong điều kiện việc xây dựng lòng tin bằng sự minh bạch cũng như nhất quán trong điều hành vĩ mô chưa thật sự được xem trọng”.

Nhà nước VN hiện nay thực chất vẫn là chuyện của một đảng phải, mà trong tổ chức này, chỉ một nhóm quyền lợi điều hành. Gần đây râm ran chuyện sụp đổ, nên cũng có tin đồn cho rằng, sau khi nhà nước gom đủ vàng thì rút lui, chừa sân khấu trống lại cho dân theo kiểu đùn đẩy trách nhiệm, ai muốn diễn thì cứ lên diễn.

Cũng có những tin đồn chưa xác thực được rằng, NHNN Việt Nam huy động vàng là vì Trung Quốc đang muốn mua số lượng lớn, để củng cố thêm nền kinh tế của họ, chứ thực chất VN chẳng có lý tưởng gì trong việc củng cố kim bản vị của mình?

Hi vọng đây là tin đồn sai, dù từ miệng các chuyên gia tài chính, bởi nếu đúng, người dân VN trong tương lai sẽ chẳng còn vàng để đi hỏi vợ dựng chồng, chứ đừng nói lo thuốc thang khi đau ốm. Đem nhẫn vàng đổi nhẫn cỏ là cái thế của VN hiện nay, vậy người dân hãy coi chừng và cẩn thận trước ngững lời đường mật của họ, thường thì hay nhân danh lòng yêu nước.


BAUXITE VIETNAM
Hãi hùng “sở hữu toàn dân”!

Tiến sĩ Hà Sĩ Phu

Đã có một thời ấu trĩ, nghèo khó, trông con đường “tám thước” đã thấy rộng “thênh thang” [1], thấy ánh điện sáng trên cầu Việt Trì đã sướng nhảy lên”Ơ này anh em ơi” [2], thế mà trong đầu còn mở ra những thứ thênh thang gấp bội thì lâng lâng cũng phải. Này là bài ca hữu nghị Việt-Trung-Xô, này là anh cả Liên xô chị hiền Trung Quốc, này là vô sản toàn thế giới, này là thế giới đại đồng…Trước những thứ hoành tráng, bát ngát như vậy cái gì là RIÊNG, là cá nhân chẳng những bị xem là nhỏ bé mà còn tội lỗi nữa, phải nép vào một xó, nhường chỗ cho những gì là CHUNG, là “tập thể”, là “toàn dân”… Đã là cá nhân, lại kèm thêm chữ “CỦA” (tức là sở hữu đấy), như của tôi, của anh, thì xấu xa lắm, phải từ bỏ ngay hoặc chôn kín trong lòng.

Đừng trách các nghệ sĩ cứ “tớn” lên mà tội, khi có cả một lý thuyết đang trùm lên xã hội. Ngọn nguồn từ mấy ông râu xồm bên Tây kia.

Số là, từ thế kỷ 18, xã hội loài người đến thời văn minh công nghiệp thì sự chênh lệch giữa con người với nhau đã rất khủng khiếp. Bằng cảm tính trực quan, rất dễ thấy sự bất công là do chiếm hữu tư nhân về tư liệu sản xuất mà ra. Bần cố nông không có ruộng nên phải làm thuê cho địa chủ phú nông chiếm nhiều ruộng đất. Công nhân không có nhà máy nên phải làm thuê cho nhà tư bản có công xưởng. Kết quả là người lao động làm ra của cải mười phần nhưng chỉ được hưởng dăm ba phần vì bị các “chủ tư liệu” chiếm mất thành quả.

Thế là, xuất phát từ cảm tính trực quan, không ít người nghĩ đến giải pháp: từ nay không cho ai chiếm hữu ruộng đất hay công xưởng nữa, tất cả tư liệu sản xuất lớn phải là của chung, sẽ chẳng ai phải làm thuê cho ai, thế là triệt tiêu “tận gốc” sự bóc lột và bất công, thế là cứu dân. Nhiệm vụ cách mạng là phải chống cái RIÊNG, đặc biệt là cái riêng trong sở hữu những cơ sở vật chất. Theo luận lý ấy, đất đai là loại hình tư liệu sản xuất đặc biệt, là nguồn vốn lớn nhất, giá cả có thể vô hạn tất nhiên không ai được sở hữu riêng, nếu quy thành luật “đất đai thuộc Sở hữu toàn dân, do Nhà nước thống nhất quản lý” thì cũng phải thôi.
Công cuộc chống cái Riêng sẽ dẫn xã hội tới Thiên đường khiến Tố Hữu reo lên:
Ngày mai đây, tất cả sẽ là CHUNG
Tất cả là vui và ánh sáng! (Tố Hữu – Liên hiệp lại)

Mơ tiếp, con người sẽ làm việc theo khả năng nhưng tiêu dùng thì tất cả đều lấy từ cái kho chung của toàn dân, như múc nước trong bể, ai khát nhiều thì múc nhiều, ai khát ít thì “tự giác” múc ít (thật quá ư nhân đạo và hợp lý), bởi khi ấy con người đều cao thượng, tất cả đã là của chung thì còn”tham sân si” làm gì nữa, thanh bình đến thế là cùng!

Chẳng còn ai có sở hữu tư liệu sản xuất riêng, ai cũng là công nhân công nghiệp hay công nhân nông nghiệp như nhau, hết cả giàu nghèo, hết cả sang hèn, nên xã hội đặc trưng ở tính chất SAN BẰNG, CÔNG HỮU HÓA, TẬP THỂ HÓA…

Đến nay, nhiều điều phi lý trong “xã hội không tưởng” như trên đã được nhận ra và không nhắc đến nữa, nhưng tại sao chủ trương Công hữu hoá về đất đai vẫn được giữ nguyên mặc dù chủ trương này đã gây nên bao vụ tranh chấp đất đai nghiêm trọng, kéo dài, như một vấn nạn lớn, thách thức sự tồn vong của chế độ?

Để trả lời câu hỏi trên, và có thể sửa chữa tận gốc sai lầm về “sở hữu toàn dân” đối với đất đai, chứ không dừng ở việc điều chỉnh để đối phó, thiết nghĩ cũng nên phân tích ngắn gọn với nhau mấy nguồn gốc xuất phát của sai lầm này.

1/ Những sai lầm từ trong nhận thức của Ý thức hệ

- Xã hội không thể san bằng: Chẳng riêng gì loài người, sinh vật một khi đã sống thành bầy đàn hay xã hội thì khó lòng tránh khỏi bất bình đẳng. Ngay trong một cơ thể thực vật, các tế bào nằm sát nhau thì vừa hiệp lực vói nhau để hoàn thành một chức phận trong cơ thể vừa giới hạn lẫn nhau, chèn ép lẫn nhau, mỗi tế bào không thể căng tròn hết cỡ như khi được nuôi tự do trong môi trường nuôi cấy nhân tạo. Vừa hiệp lực lại vừa cạnh tranh, đấu tranh với nhau trong một tổng thể vốn là quy luật tương sinh tương khắc muôn đời của Sinh giới.
- Hệ quả của quy luật nói trên là sự phân ly thành hai cực CHÍNH QUYỀN và DÂN CHÚNG, cùng với sự phân cách GIÀU NGHÈO. Những sự phân ly vừa tương sinh vửa tương khắc này là tất yếu, không thể dùng “cách mạng” để san bằng.
- Đã không thể xoá bỏ hay san bằng thì phải có Luật và có Dân chủ, gọi chung là nền Dân chủ Pháp trị, để cho những mặt đối lập cùng tồn tại, không diệt nhau mà còn nương tựa vào nhau, hiệp lực với nhau trong xã hội chung.
- Là xã hội đương nhiên có tính Tổ chức: từ cá nhân đến các tổ chức nhỏ, tiếp đến các tổ chức lớn hơn, rồi thành quốc gia, quốc tế. Do đó Dân chủ cũng có Dân chủ trực tiếp và Dân chủ đại diện. Một tổ chức cấp cao có đại diện được cho các thành viên hợp thành hay không là do Cơ chế tổ chức có Dân chủ hay không. Nếu xã hội không dân chủ thì sự đại diện chỉ là mạo danh, “sở hữu toàn dân” là một sự mạo danh.
- Sở hữu là cơ sở vật chất để con người có thể tồn tại như một thực thể riêng trong xã hội, nên việc đưa tất cả đất đai cho nhà nước thống nhất quản lý là vô lý, đặc biệt là khi Công hữu hoá lại đi kèm với những thiết chế phản dân chủ thì chủ trương xoá bỏ sở hữu tư nhân đối với đất đai chính là cột chặt sinh mệnh toàn dân vào trong bàn tay của một đảng cầm quyền, chẳng khác nào truất phế tư cách tồn tại của họ.
2/ Sai lầm trong thời buổi “Kinh tế thị trường định hướng Xã hội chủ nghĩa”

Những sai lầm vừa kể trên là sai lầm về nhận thức, về động cơ có thể là muốn xây dựng một xã hội “của chung”, tưởng rằng mọi thứ đều công hữu hoá, tập thể hoá thì nhân dân sẽ thoát vòng nô lệ và được hạnh phúc.

Song, khi phe XHCN thế giới đã sụp đổ, Đảng Cộng sản đã chuyển sang chiến lược “Kinh tế thị trường định hướng XHCN” , ảo tưởng về nhận thức không còn nữa, tại sao vẫn chủ trương “toàn dân hoá” sở hữu đất đai?

“Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước thống nhất quản lý” ư? Toàn dân là một khái niệm chung chung, mơ hồ, chẳng là ai cụ thể, ai đang có quyền thì chiếm chỗ ấy. Sự thể ra sao thì vụ Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng – Hải Phòng đủ nói lên tất cả.

Đất đai là miếng mồi ngon nhất, lớn nhất. Trong một cơ chế độc quyền lãnh đạo, kẻ nào nắm độc quyền lãnh đạo ắt thèm rỏ dãi, ắt dùng tổ chức công khai, dùng con dấu để “cướp ngày, cướp cạn” (chữ của bác Lê Hiền Đức). Dân bị cướp khắp nơi, kêu trời không thấu. Kiện chỉ là kiện củ khoai vì từ dưới lên trên đều cùng một giuộc. Đó là một “lỗi hệ thống”.

Trong cơ chế “trên bảo dưới không nghe”, thủ tướng cũng chẳng cách chức nổi cấp dưới thì mạnh ai nấy làm, ai có quyền cũng là “anh hùng nhất khoảnh”, ấy là nạn phân ly, “cướp ngày” nổi lên khắp nơi.
Nhưngbên cạnh nạn phân ly lại có nạn liên kết: liên kết giữa kẻ có quyền và kẻ có tiền, đôi khi liên kết cả với đám lưu manh anh-chị, liên kết trong lợi ích nhóm, liên kết trong nhiệm kỳ… thả sức cướp bóc, đày ải nhân dân.

Trong đám mây mù tệ nạn, phải tìm ra cái trục gây ác. Trục gây ác cũng là trục quyền lực. Trục “hợp tung”của quyền lực từ trên xuống là: Chủ nghĩa – Đảng – Công an (công an là chủ lực thi hành). Trục “liên hoành” là các cấp uỷ, uỷ ban, công an, các đoàn thể trong Mặt trận, các đại doanh gia, các nhà cơ hội, các nhóm xã hội đen…

- Chính cái cơ chế “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước thống nhất quản lý” là nhân tố mở đường, là cái khiên che, là “sợi chỉ đỏ” xuyên suốt mọi đám “cướp ngày”, nó cần được huỷ bỏ.
- Việc duy trì điều luật này không còn là sai lầm về nhận thức mà tội phạm có ý thức, nó cần được huỷ bỏ.
- Điều luật này là điều béo bở cho các quan, nhưng là nỗi hãi hùng cho Dân, nó biến cái CHUNG mạo danh Nhân dân thành cái RIÊNG của các quan, sở hữu “toàn dân” biến thành sở hữu “toàn quan” , nó cần được huỷ bỏ.

Xin trích đủ 4 câu trong bài thơ “Liên hiệp lại” của Tố Hữu :
Quyết chiến đấu! Nào, ta liên hiệp lại
Hỡi tù nhân khốn nạn của bần cùng!
Ngày mai đây, tất cả sẽ là CHUNG
Tất cả là vui và ánh sáng!
(Tố Hữu - Liên hiệp lại)

Hai câu dưới là giấc mơ tương lai từ trong quá khứ, nên lưu lại trong một Bảo tàng Ý thức hệ.

Hai câu trên trải mấy chục năm vẫn như thời hiện tại, đọc lên cứ tưởng thơ tặng những gia đình khốn khổnhư gia đình Đoàn Văn Vươn hôm nay.

Những tiếng nói yêu cầu huỷ bỏ điều luật này về Sở hữu đất đai, trao quyền Sở hữu ruộng đất về cho Dân (tất nhiên Công hữu xưa nay vẫn có phần dành cho Nhà nước) là những tiếng nói chân thành, nhìn thẳng sự thật, giúp Đảng Cộng sản và Chính phủ vớt lại uy tín, vớt lại tính Chính danh.

Nếu tôi là những cấp lãnh đạo, tôi sẽ cảm ơn những liều thuốc đắng. Đoàn Văn Vươn cũng là một liều thuốc đắng như vậy.

Tiếng súng hoa cải ĐoànVăn Vươn là phát pháo hiệu báo nguy của anh bộ đội trên boong, báo cho người lái con tàu Titanic Việt Nam rằng: phía trước là một tảng băng ngầm.
H. S. P.

19/2/2011
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.
[1] Ta đi tới – Thơ Tố Hữu
[2] Bài ca Ánh đèn cầu Việt trì của nhạc sĩ Hoàng Hà, 1956

0 comments:

Post a Comment

Ban Chủ Trương:
Nguyễn Minh Cần, Song Chi, Đinh Xuân Quân, Phạm Phú Minh,
Vũ Quí Hạo Nhiên, Đỗ Quý Toàn, Trần Mộng Tú.
Bài vở cộng tác, xin gởi về địa chỉ email:
info.theky21@gmail.com
hoặc liên lạc điện thoại: 714-839-8746