- BLOG BS HỒ HẢI -
Thứ năm, ngày 19 tháng một năm 2012
Bài đọc liên quan:
Cả năm 2011, liên tục thông tin tập đoàn điện lực Việt Nam (EVN) là con nợ khủng. Trong đó EVN nợ tập đoàn dầu khí Quốc gia (PVN) lên đến 14.000 tỷ. Và nhờ vào cái của nợ ấy mà EVN đòi chính phủ phải tăng giá điện để giải quyết nợ. Kết quả là trong năm 2011, giá điện đã tăng 3 lần, nhưng EVN vẫn than lỗ.
Câu chuyện vì sao lỗ thì báo chí đã phanh phui nhiều lý do. Nào là đầu tư sai chức năng vào kinh doanh chứng khoán thua lỗ. Nào là đầu tư sai chức năng vào bất động sản bị đóng băng và thua lỗ. Nào là lương từ cán bộ đến nhân viên EVN quá cao, nên đưa đến thua lỗ, v.v... và v.v...
Tất cả những nguyên nhân trên là đúng với thực tế khách quan của một cơ cấu chính trị không đúng, dẫn đến các tập đoàn độc quyền kinh doanh của đảng cộng sản Việt Nam cầm quyền dẫn đến nhiều tha hoá và sai phạm trong làm ăn kinh tế.
Nhưng có một thực tế khách quan khác núp bóng dưới sự cầm quyền của đảng cộng sản Việt Nam, dẫn đến các tập đoàn độc quyền kinh doanh của đảng thua lỗ mà ít ai quan tâm. Đó là, EVN cũng là của đảng, mà PVN cũng là của đảng. Cả hai đứa con của đảng được đảng độc quyền cai trị cho phép chúng độc quyền kinh doanh.
Đứa con PVN được đảng cho phép độc quyền moi tài nguyên đất nước - của ông cha để lại - lên tiêu dùng và bán cho EVN. EVN lại là một đứa con cũng của đảng cho phép độc quyền sản xuất và bán điện cho toàn xã hội.
Câu chuyện EVN và PVN giống như câu chuyện một ông chủ - ở đây là đảng cộng sản Việt Nam - mở 2 doanh nghiệp A và B từ tiền xương máu của nhân dân, sau khi ông chủ cầm quyền và tự cho mình có cái quyền trên tất cả các quyền, là người lãnh đạo nhân dân. Doanh nghiệp A được ông chủ dùng của hồi môn của ông cha để lại cho doanh nghiệp B sản xuất và kinh doanh độc quyền. Thế thì B nợ A, nhưng là cũng của một ông chủ thì nợ cái gì và ai nợ ai, nếu không là ông chủ - cụ thể ở đây là đảng cộng sản Việt Nam - nợ chính mình hay là đảng cộng sản Việt nam đang nợ nhân dân vì đã tạo ra một chế độ tồi?
Như vậy, EVN nợ hay lợi dụng sai lầm chính trị để vơ vét kinh tế quốc dân? EVN nợ, hay là EVN kêu nợ là để ăn cắp tiền dân để chia chác nhau giữa các quan của đảng cầm quyền, vì hơn 80 năm qua đảng vẫn còn mắc nợ nhân dân một lời hứa chưa thực hiện được là, mang Độc lập, Tự do, Hạnh phúc đến mọi nhà?
Asia Clinic, 9h16' ngày thứ Năm 19/01/2012
BLOG NGÔ MINH
Bình quân mỗi năm nước ta có hơn 12.000 người chết vì tai nạn giao thông và cũng chừng ấy người bị thương, tàn tật. Việt Nam là nước số người chết do tại nạn giao thông nằm trong số vài nước cao nhất thế giới. Số người chết vì tai nạn giao thông ở nước ta hàng năm lớn hơn nhiều lần số người chết năm cao nhất do bom đạn Mỹ trong chiến tranh phá hoại miền Bắc thời chống Mỹ. Có một con số giật mình : Năm 2008, số người chết vì tai nạn giao thông trên 1 triệu người ở Anh là 38, Mỹ là 71, Đức 52, Italia 67, Nhật bản 32, thì Việt Nam là 284, gấp gần 10 lần Nhật bản ! Đó chuyện cách đây bốn năm. Bây giờ thì tỷ lệ người chết tai nạn giao thông ở Việt Nam chắc cao hơn các nước nhiều. Có nhiều tác nhân gây tai nạn giao thông : đường sá chật chội, xuống cấp, bọn tham nhũng “ăn” hết vốn nên đường vừa mới làm đã hư hỏng, đầy ổ voi ổ gà; Thiết kế đường sá không hợp lý; phương tiện giao thông cơ giới ngày càng tăng. Nhà nước lại khuyến khích sản xuất ô tô, xe máy để kiếm ngân sách, quảng cáo ô tô xe máy vẫn tràn ngập màn ảnh nhỏ; nhiều xe cũ quá đát tham gia giao thông, quản lý phương tiện và người tham gia giao thông kém; ý thức tuân thủ pháp luật của người tham gia giao thông kém; pháp luật chế tài chưa đủ mạnh; cảnh sát giao thông phẩm chất thấp, ăn hối lộ, nên phương tiện tham gia giao thông không còn được kiểm soát chặt chẽ v.v...
Nhưng có một tác nhân gây tai nạn giao thông rất nguy hiểm, diễn ra hàng ngày mà không được các cơ quan chức năng nhận diện. Đó là KHẨU HIỆU, QUẢNG CÁO TRÊN ĐƯỜNG. Tôi đã nhiều lần đi xe đò tuyến Hà Nội – Huế, Vinh -Huế , Thành phố HCM – Huế. Điều rất khó chịu trên các đoạn đường QL1A là các đoạn đường đi qua các thị trấn, thị xã, thành phố như Nam Hà, Ninh Bình, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị v.v... ở đâu cũng đỏ rực khẩu hiệu và quảng cáo. Ở các sống đường một chiều, biểu ngữ, khẩu hiệu nền đỏ chữ vàng cột đèn nào cũng có, chói chang, lóa cả mắt. Ngày lễ nào có khẩu hiểu ngày đó: Đại hội đảng các cấp, Bầu cử quốc hội, HĐND, ngày sinh các vị lãnh tụ; ngày khai giảng năm học mới… cho đến việc sinh đẻ có kế hoạch, đặt vòng, thắt ống dẫn tinh, bảo vệ môi trường, ngày “sạch phố sạch làng” v.v... đều đua nhau tương ra đường. Hiện đại hơn, ở nhiều địa phương, còn làm cổng chào chắn ngang đường, chạy khẩu hiệu điện tử nhấp nháy suốt đêm ngày.
Khẩu hiệu đã chật đường rồi lại thêm quảng cáo bảng to, bảng nhỏ, ngay bên đường và trên các cánh đồng cạnh đường, xanh đỏ tím vàng : quảng cáo từ các nhãn hiệu xi măng “sức bền thế kỷ”, bia “hàng đầu thế giới”, đến khách sạn 5 sao “ưng sao được vậy”… Đó là trên đường quốc lộ. Ở các thị xã, thành phố, khẩu hiệu luôn giăng đỏ rực phố lớn, phố nhỏ. Mỗi ngày một chủ đề kỷ niệm, tuyên truyền đều tương hết lên phố. Cứ chiều tối, hai người được thuê đi treo khẩu hiệu đẩy một xe ba gác các loại băng khẩu hiệu nền đỏ chữ vàng, đến cột đèn đường hay cây cổ thủ, chỗ nào tiện là trèo lên treo. Sáng mai mọi người thức dậy đã thấy đỏ phố, đỏ đường. Chưa hết, quảng cáo, khẩu hiệu còn in lên thành xe buýt, xe ca lượn lờ khắp đường khắp phố. Tôi nghĩ có lẽ chưa đất nước nào sống bằng khẩu hiệu, quảng cáo như đất nước mình. Lại nghĩ dường như ngành văn hóa, các doanh nhân không còn chỗ nào để giới thiệu khẩu hiệu, quảng cáo, nên mới tương cả ra đường, biến con đường thành không gian quảng cao. Gơ-ben, bộ trưởng bộ tuyên truyền của Hítle phát xít có một triết lý về tuyên truyền: “Điều không có, nói mãi mọi người phải tin là có”. Có lẽ vì triết lý đó mà quảng cáo ở ta giăng rợp đường chăng ?
Các cơ quan “sản xuất” ra khẩu hiệu là Ban tuyên giáo, Bộ văn hóa, sở văn hóa hàng ngày mang khẩu hiệu, quảng cáo treo ngang dọc đường, phố với ý đồ là nhắc nhở, tuyên truyền cho mọi người chấp hành chủ trường của Đảng và Nhà nước, nhưng lại quên mất chủ trương “an toàn giao thông”. Các địa phương bán vị trí đọc dường cho các Công ty Quảng cáo để họ dựng biển quảng cáo, nhằm tăng thu ngân sách, không thèm đến xỉa đến việc tai nạn giao thông đang ngày càng gia tăng trên đường. Các cơ quan sản xuất khẩu hiệu, quảng cáo không hề nghĩ đến điều nguy hiểm là có khẩu hiệu, tức là có thông tin, thì người đi đường nhất thiết phải đọc xem khẩu hiệu nói gì, rồi giây lát quên mất mình đang lái xe ! Vì đây là một hình thức “tuyên truyên cưỡng bức”, buộc mọi người dù không thích cũng phải đọc, phải xem. Những người lái xe con, xe tải, xe máy đi dọc đường cũng thế. Họ không thể không đọc khẩu hiệu trong lúc lái xe. Khi người lái xe đang chăm chú lái xe với tốc độ cao, mà gặp phải câu khẩu hiệu giăng ngang mắt, lóa mắt, chỉ cần liếc mắt mấy phần trăm giây thôi đã không còn làm chủ tay lái. Những thời điểm đó tai nạn giao thông sẽ xẩy ra. Nhiều lái xe đang đi trên trên đường bằng, không đèo dốc gì cũng tông vào xe đi ngược chiều. Nguyên nhân có thể là buồn ngủ, có thể là phút giây liếc khẩu hiệu, quảng cáo bên đường. Đây là một thực tế cần nghiêm túc nhìn nhận.
Ở nhiều nước, trên các con đường ô tô quốc gia , hoặc các đường trong thành phố đều không bao giờ có quảng cáo, khẩu hiệu. Nhà nghiên cứu văn hóa Mai Khắc Ứng, một năm sống ở Canada về kể rằng ở nước này trên đường ô tô, trên phố chỉ có biển chỉ đường giao thông, không có bất cứ một khẩu hiệu, quảng cáo nào hết. Xem ti-vi, phim, thời sự quốc tế cũng dễ dàng nhận thấy điều đó. Có nước như Brazin, họ còn ra lệnh cấm các biển quảng cáo lớn trên các nóc nhà thành phố. Những con đường của họ gọi là “con đường sạch” . Còn ở ta đường quốc lộ, đường phố là những “con đường bẩn”, con đường ô nhiễm khẩu hiệu, quảng cáo, đang hàng ngày làm tăng thêm nguy cơ tai nạn giao thông. Đây là vấn đề rất lớn, không thể coi thường.
Cho nên, để hạn chế tai nạn giao thông, chúng tôi đề nghị Nhà nước phải có lệnh cấm việc giăng khẩu hiệu, quảng cáo trên đường, trên phố và triển khai thực hiện nghiêm túc như lệnh đội mũ bảo hiểm. Cắt khẩu hiệu treo trên đường trên phố là hình thức tuyên truyền cũ kỹ, lỗi thời, lại “lợi bất cập hại”, rất nguy hiểm cho dân lái xe và người đi đường. Hiện nay có rất nhiều phương tiện hiện đại hơn để phổ biến khẩu hiệu, quảng cáo tới mỗi người như báo chí, web., blog, nhà văn hóa. Không nên duy trì mãi phương thức tuyên truyền cổ lỗ và nguy hiểm ấy. HÃY LOẠI BỎ KHẨU HIỆU, QUẢNG CÁO, TRẢ LẠI ĐƯỜNG CHO PHƯƠNG TIỆN VÀ NGƯỜI THAM GIA GIAO THÔNG.
BLOG QUÊ CHOA
NGUYỄN ĐÌNH ẤM
NQL: Còn hai bài nữa QC sẽ lần lượt đăng nốt trước giao thừa, dốc hết những bực bõ năm cũ để đón chào năm mới.
Vụ cưỡng chế đầm thủy sản của anh em họ Đoàn ở Vinh Quang, Tiên Lãng (Hải Phòng) phát lộ, khẳng định rất nhiều điều mới lạ của xã hội ta đang sống: Sự lộng hành, vô lương, tráo trở, hèn hạ và đặc biệt là sự ngu dốt của không ít cán bộ thành phố Hải Phòng và có thể nhiều nơi khác (?).
Hôm 17/1/2012 giao ban báo chí ở Hà Nội phó chủ tịch thành phố “Hoa phượng đỏ” Đỗ Trung Thoại ngang nhiên tuyên bố: “Phá nhà ông Vươn là do người dân bức xúc phá…”.
Ngoài sự cãi bừa, đổ tội cho dân, vị chức sắc mặt bự mỡ này tỏ ra dốt nát đến cực điểm khi nói về người dân như vậy. Từ đông, tây, kim, cổ không có bất cứ bải giảng, sách vở nào nói người dân là bất chính,là xấu. Thế mà một cán bộ lãnh đạo cả thành phố lại dám ngang nhiên nói về nhân dân như thế trước cả giới truyền thông quốc gia… Trước đó, ngày 12/1/2012 chủ tịch huyện Tiên Lãng Lê Văn Hiền nói lý do phá nhà của anh em ông Đoàn Văn Vươn là do họ “trú ẩn để chống cưỡng chế…”. Nếu cứ như lý sự ngu dốt của ông này thì các khu phố cổ, phố cũ ở Hà Nội, Hải Phòng, TP Hồ Chí Minh, Đà Nẵng…phải phá hết do Pháp, Nhật, Mỹ đã trú ngụ ở đây để chống nhân dân ta… Sự dốt nát đến thế là cùng!
Trả lời phỏng vấn báo chí, cán bộ trung ương… chánh văn phòng UBND huyện Tiên Lãng Ngô Ngọc Khánh cùng nhiều cán bộ lãnh đạo mặt trận tổ quốc, TP Hải Phòng đều nói “ông Vươn không đóng góp cho địa phường gì nhiều…”. Tức họ cho là cứ phải đem tiền bạc đến nộp cho chính quyền thì mới là “đóng góp” cho địa phương?. Việc lấn biển, trồng cây, đắp đê cải tạo môi trường, bắt một vùng hoang vu tạo ra sản phẩm cho gia đình, xã hội, đóng thuế… mà nhà nước rất khuyến khích (“dân giàu, nước mạnh”) thì không phải là sự đóng góp của người dân “cho địa phương”?.v,v…
Đã đành, ngụy biện thì không thể khoa học nhưng chỉ có những kẻ quá dốt nát mới thở ra những lời nông cạn, lố bịch như vậy. Trình độ, đầu óc của những kẻ lãnh đạo dân, quản lý xã hội như thế thật đáng sợ.
Ngược lại, cũng để bênh vực gia đình, chồng con, anh em mình nhưng chị Phan Thị Hiền em dâu ông Vươn -một nông dân chất phác, hẳn không thể có bằng cấp bằng các quan Hải Phòng- trong cuộc trả lời phỏng vấn báo chí hôm 20/1/2012 bà tỏ ra có “cái đầu” hơn hẳn các sếp địa phương, bà nói: “Gia đình em chấp nhận mất (tức những mất mát khi chống lại cưỡng chế) để xã hội được… để đảng phát hiện loại bỏ u nhọt đứng trong hàng ngũ đảng… Nếu nhà em không chịu mất, không chấp nhận hy sinh thì tất cả bà con trên cả nước này, những người dân thấp cổ bé họng như nhà em sẽ không có chỗ nào để kêu cứu… cưỡng chế sai là ăn cướp, chống cướp thì không có tội… nhà em chỉ tự vệ quá giới hạn…”.
Có thể trong lời nói của chị Hiền có điểm chưa hằn đã chuẩn xác nhưng rõ ràng tư duy, suy nghĩ, hiểu biết xã hội của người nông dân chân lấm tay bùn này hơn hẳn những suy nghĩ, quan niệm, hiểu biết hết sức sơ đẳng, đầu óc ngu muội, hành xử, ăn nói lố bịch… của một số quan chức thành phố Hải Phòng, huyện Tiên Lãng, xã Vinh Quang. Những lời nói của chị cũng không hằn học, ác khẩu, nhắm mắt nói liều nịnh bợ quan trên một cách hèn hạ như một số cơ quan truyền thông của địa phương…
Có thể khẳng định, nhiều quan chức địa phương này “xách dép không đắt” cho chị Hiền vậy.
Tác giả gửi cho QC
BLOG PHẠM VIẾT ĐÀO
THỨ HAI, NGÀY 23 THÁNG MỘT NĂM 2012
Khai bút đầu xuân của Ky Khoi Ly .
Tôi không đồng ý với PGS Chu Hảo ở một số luận điểm, quan điểm. Tôi xin không nhắc lại từng chi tiết các luận điểm, quan điểm này của PGS Chu Hảo để chỉ ra sự không đồng ý cụ thể ở chỗ nào, tại sao, mà chỉ nói một cách “tổng thể”, bao trùm lên toàn bộ cái tinh thần được toát ra mà nó thể hiện quan điểm, tâm tư của ông Hảo, để cho thấy rằng ai đó đừng có hão huyền, ấu trĩ nữa.
Trải qua hơn nửa thế kỷ, những gì đã và đang xảy ra (và chắc chắn sẽ vẫn còn xảy ra), đã chứng tỏ một điều rằng bản chất cái thể chế này vẫn không hề thay đổi, không hề …. Những thay đổi, điều chỉnh, sửa chữa, mà được gọi bằng cái tên rất mỹ miều - đổi mới, đã và đang hoặc sẽ diễn ra chỉ khi nó bị dồn đến chân tường, không còn có đường chạy nào khác mà thôi (như nhà báo Huy Đức đã từng nhận định rất đúng), chỉ nhằm để cố hết sức bám lấy và duy trì bằng được cái sự thống trị của mình. Thực chất những thay đổi đó vẫn chỉ là sửa sang, cơi nới, chắp vá,… Nếu vẫn còn xoay xở được, còn "độ", còn “tút” lại được, chắc chắn người ta vẫn rất "kiên trung", không hề sờn lòng, không hề động lòng một chút nào trước nhân tình thế thái (do chính họ trực tiếp tạo nên).
Một trong những chiêu “độ” đang được sử dụng là dựng lên một chủ thuyết, một hình bóng, một hình tượng nào đó, rồi đẩy lên ngang với thần thánh, với trời đất, để bắt người khác phải nghe, thuần phục theo, còn mình và các đồng chí của mình thì chỉ làm … “ngư ông đỏ” thôi. Những thay đổi căn bản nhất, cốt lõi nhất vẫn chưa được tính đến, động đến, vẫn chưa xảy ra, cho dù người ta vẫn thi nhau kêu gào phải chỉnh, phải sửa, phải thay đổi tư duy, phải thế nọ thế kia một cách quyết liệt, triệt để. Thực chất vẫn chỉ là hô khẩu hiệu, hoặc có làm thì cũng chỉ hình thức để che mắt thiên hạ. Nhưng, như ai đó vừa mới nói, CÀNG CHỈNH CÀNG ĐỐN. Phải hiểu thế nào là "đổi mới triệt để", như nhiều người nói và kỳ vọng? Liệu chỉ cần là không cơi nới, chắp vá, sơn sửa, hay tút lại là đủ? Có lẽ thực sự phải làm thế nào thì nhiều người biết rồi. Dân ta vốn khá dễ dãi, hiền lành; chỉ cần "nới" ra một chút cái gì đấy, như người ta quẳng ra một mẩu bánh hay một khúc xương cho con chó, là đã có thể dụ yên được rồi, lại còn vui vẻ hồ hởi tung hô ơn nọ ơn kia, nhờ có cái nọ cái kia.
Hãy nhớ lại lời của một nhân vật trùm CS ở một nước châu Á không hề là “nước lạ” với bất kỳ ai, và cũng là một trong những tay trùm CS khét tiếng trên TG, nói về trí thức (không biết có cần phải nhắc lại ở đây không, vì hẳn nhiều người sống ở thời trước những 1970 của thế kỷ trước - chắc chắn nhiều người vẫn còn sống - vẫn biết?). Vì cùng theo một hệ tư tưởng, lại bị ảnh hưởng, bị điều khiển bởi cái đảng to lớn “vĩ đại” kia ở sát ngay bên cạnh, thì chắc chắn cái đảng nhỏ bé nhưng tự cho mình là “bách chiến bách thắng” cũng có cùng quan điểm như vậy, chỉ có điều họ không nói trắng ra mà thôi, và còn dùng nhiều cách chiêu dụ để chứng tỏ là rất coi trọng trí thức. Như thế, trong thâm tâm người ta, đã từ lâu, trí thức cũng chỉ được coi như là một thứ chất thải của con người cả thôi. Và thực tế qua hàng nhiều chục năm, nếu không muốn nói có đến ngót cả trăm năm qua, đặc biệt những sự kiện vừa xảy ra gần đây thôi với giới trí thức, đã chứng minh cách hành xử với giới trí thức theo đúng tinh thần của cái vị "lãnh tụ vĩ đại" kia đã nói. Họ có thèm quan tâm, thèm trả lời trí thức đâu. Một khi họ đã coi trí thức chỉ như một thứ chất thải thì, đừng có … ngửa tay đi ăn xin cái kẻ đối lập truyền kiếp của mình, coi mình chỉ như một thức cặn bã. Giới trí thức thực thụ không bao giờ chịu ngửa tay ra xin giới chính trị cầm quyền để được là “cận thần” như vậy, trừ một số trí thức về sau được gán biệt danh “trí thức cận thần” (như có người đã từng gọi). Đã từ rất lâu, họ đã tạo ra được cái tính cách là sỹ phu Bắc hà rồi. Mà không chỉ ở Bắc hà, trí thức thực thụ ở bất kỳ đâu cũng vậy. Còn kêu gọi sự quan tâm, sự động lòng trắc ẩn ư? Họ sợ giới trí thức lắm. Chắc ai cũng hiểu nỗi sợ có tính “truyền kiếp” này. Trong bài viết của nv Phạm Viết Đào đã đề cập đến chuyện của Nguyễn Trãi, và nhiều gương tày liếp lắm ở cái thời sau kháng chiến chống Pháp, mà nv Phạm Viết Đào mới chỉ đề cập đến có mỗi cố GS Trần Văn Giàu thôi.
Đọc bài trao đổi của PGS Chu Hảo với BBC và bài viết của nv Phạm Viết Đào về trí thức và chế độ, tôi lại nhớ đến bài của GS Vũ Cao Đàm cách đây mấy năm (2008). Đã từng có cả một chương trình trên VTV1 đề cập đến vấn đề này ngày 26/10/2008: Tự do tư tưởng trong khoa học xã hội và mối quan hệ giữa nhà khoa học và nhà chính trị. Trong bài viết của GS Vũ Cao Đàm có nhắc đến một chương thú vị: "Khoa học và biến đổi xã hội" trong cuốn sách nổi tiếng “Chức năng xã hội của khoa học” của nhà vật lý chất rắn người Anh, John Bernal (cùng chuyên môn với PGS Chu Hảo), xuất bản ở Vương Quốc Anh từ năm 1939, trong đó nhà vật lý này dành hẳn một phần để nói về "Khoa học và chính trị". Trong đó Bernal đã nhận định rằng “Nhà khoa học mong muốn sử dụng các thành tựu của mình để làm biến đổi xã hội, trong khi nhà chính trị cũng mong muốn sử dụng đường lối chính trị của mình để cải biến xã hội. Trong trường hợp này, nhà khoa học đã đặt mình vào thế cạnh tranh với nhà chính trị. Điều đó cũng là lý do giải thích vì sao không ít nhà chính trị đã thẳng tay đàn áp các nhà khoa học”. Như thế có thể thấy rằng dường như đây là một cặp đôi mâu thuẫn luôn cùng tồn tại song hành, mang tính nội tại, bản chất. Cộng thêm vào đó, khi nền chính trị lại được độc chiếm, độc quyền bởi một nhóm, một tầng lớp, một thế lực XH nào đó, nó nắm hoàn toàn, toàn diện, mọi mặt của XH, nghĩa là đặt cả một quốc gia, một dân tộc dưới sự lãnh đạo của nó, triệt tiêu bất kỳ một yếu tố, cơ chế nào nhằm kìm chế, kiểm soát nó, thì đừng có mong gì có sự nhìn nhận lại giới trí thức đâu. Giới trí thức chỉ được sử dụng vào cho mục đích, quyền lợi của nhóm đảng, thế lực đó mà thôi. Vì thế họ sẽ sẵn sàng loại bỏ cái họ không cần, mà tự mình xây dựng một thế hệ các trí thức được gán đủ thứ tính từ kèm theo, như đội ngũ trí thức cách mạng, trí thức nhân dân, trí thức mới. Và xin chia sẻ với những điều được trình bày, được phân tích, phân loại về trí thức của nv Phạm Viết Đào. Thực chất đấy chỉ là tầng lớp trí thức cận thần hay trí giả mà thôi. Nhưng có điều này tôi không “đồng thuận” với nhà văn, rằng mấy cái tay con ông cháu cha gì đó thuộc vào giới trí thức, để từ đó phân loại họ là “trí giả”, mà tôi chỉ coi họ được cho ăn học là chỉ để … ra làm quan to và rất to. Có đi học, có bằng đại học, thậm chí có bằng ThS hay TS, không có nghĩa là trí thức. Và do đó tôi cũng hiểu họ đâu có khoác áo trí thức, họ đang chính là họ: chỉ làm quan cận thần hay đại thần thôi. Đến đây lại nhớ đến một bài vừa rồi của nhà văn Vương Trí Nhàn (“Rất nên quan tâm tới ... lưu manh”), có nói rằng giới trí thức sợ nhất loại người nào [mở ngoặc thêm: nhưng phải là giới (tạm gọi là) trí thức thực thụ, chứ lọai lưu manh trí thức hay trí thức cận thần thì...miễn (vì theo GS. Vũ Cao Đàm, đấy là loại: “…KHI GẶP GIỚI KHOA HỌC THÌ NÓI CHÍNH TRỊ, KHI ĐI VỚI GIỚI CHÍNH TRỊ THÌ NÓI KHOA HỌC…, và đó thực sự là những quái thai của một nền khoa học và chính trị bệnh hoạn”)], còn giới lưu manh cũng sợ nhất loại người nào. Vì thế tôi cũng rất chia sẻ với nv Phạm Viết Đào rằng “hàm lượng trí thức” trong giới quan trường là cực thấp. Vì thế mới có rất nhiều những chuyện bi hài trong XH ta như thấy vừa qua. Ngay trong giới học thuật ngày nay cũng đầy rẫy những loại lưu manh trí thức như vậy.
Vì thế không mong đợi được gì đâu ở cái thực thể đã cũ nát, nhưng vẫn đang cố vùng vẫy để tồn tại, để kìm hãm sự phát triển, thậm chí còn đòi đi ngược trở lại với dòng thời đại, mà hãy nghĩ đến những thực thể mới, tiến bộ, phù hợp hơn với thời đại, đáp ứng được với mong mỏi của đông đảo mọi người.
Lkk
BLOG NGUYỄN QUANG VINH
Tháng Một 24, 2012 — nguyencuvinh
Mình gọi Châu giáo sư ( Nhà toán học Ngô Bảo Châu) chứ không gọi là Giáo sư Châu là có ý có tứ cả chứ không gọi lộn.
Châu trả lời Tuổi trẻ nói về trí thức. Trả lời xong thì trên mạng nóng rực vì bất bình.
Mình văn hóa lùn, không dám coi mình là trí thức, nhưng mình cũng nhắc khẽ Châu, khéo Châu lại nhầm mình là trí thức, dù Châu nhận được cái giải lớn về một đề tài nghiên cứu lớn nhưng không biết để làm gì vào thời buổi này.
Thành công của Châu rất quý.
Năng khiếu của Châu rất quý.
Đóng góp của Châu thì nó nằm ở đâu, ở mớ lý thuyết đâu đâu, còn nước nhà thì hùa theo ăn theo vài bữa vì danh thôi, chẳng có gì.
So với Châu, mình chỉ là thằng nhà văn quèn, cũng nhận được nhiều giải thưởng quèn trong nước, cũng nhận được đồng tiền còm nhờ chữ nghĩa, chẳng dám đứng trên bục cao răn dạy ai, chẳng dám nghĩ tới cái lúc được vinh danh vinh diếc, suốt ngày chỉ cắm mặt vào viết, thế thôi, trí thức cái gì loại nhà văn như bọn mình Châu nhỉ? Cho nên Châu cũng đừng lo (theo quan niệm của em) là tụi mình đang lao tới dành nhau cái chức vị trí thức. Chỉ là người cầm bút thôi, bằng sức lực và mồ hôi của mình thôi.
Làm cái gì trên đời này, nhà chính khách, nhà giáo, nghệ sĩ, nhà văn, hay giáo sư như Châu, hay một chị quét rác, điều quan trọng bậc nhất là trách nhiệm sống của mình với cộng đồng, ý thức cộng đồng Châu ạ. Trí thức trí thiếc bàn làm cái gì nếu anh ta (coi như trí thức ấy) bàng quan với cuộc sống nhân dân, thấy người dân khổ mà không xót, thấy bất công trắng trợn mà không màng lên tiếng, thấy kẻ cường hào mới đang chà đạp nhân dân, chà đạp pháp luật mà làm ngơ, trí thức ấy là trí ngủ, là trí giả, cũng chỉ là thứ danh hão, đôi lúc vỗ ngực ta đang nghiên cứu nghiên kiếc, thí nghiệm thí nghiếc, rồi bỏ trốn trách nhiệm với nhân dân, trí thức ấy không chừng, vì đơn đặt hàng lớn, vì tiền lớn, lại vẽ vẽ, tính tính, toán toán, khéo chế tạo ra cả bom hạt nhân nguyên tử giết người hàng loạt như đã từng xảy ra.
Người dân cần đến trí thức là cần đến sự hướng dẫn đường đi cho họ, cần đến lẽ phải, cần đến sự vun đắp tâm hồn, vun đắp nhân cách, vun đắp dũng khí đấu tranh vì lẽ phải cho họ. Họ nuôi mình, cho mình sống, cho mình có chữ có nghĩa, có suy có nghĩ, có trí có tuệ thì phải vì họ, hy sinh vì họ.
Châu được nhà nước tặng cả căn hộ gần 20 tỷ để ở tạm mỗi khi về nước, tốt quá.
Châu được anh Tuyển tặng cả biệt thự 3 triệu đô để Châu và đồng nghiệp thỉnh thoảng ghé qua, nghỉ dưỡng sau những tháng ngày nghiên cứu. Quá tốt.
Châu được nhà nước giao cho Viện toán với hơn 600 tỷ đồng để muốn làm gì cũng được, không phát minh ra cái gì cũng được, mời các viện sĩ toán thế giới qua qua lại lại, để đạt cho được chỉ tiêu Việt Nam xếp thứ 40 về phát triển toán học của Thế giới hay cái gì đó, thôi kệ, nhà nước cho Châu thì em cứ dùng.
Nhưng Châu đừng vội nghĩ Châu là trí thức nhé.
Châu đừng vội nhầm mình là trí thức nhé.
Châu chỉ là một người làm nghề toán. Làm nghề toán và một nhà trí thức đôi khi cả đời Châu vươn tới cũng không tới.
Giáo sư Châu và Châu giáo sư khác nhau đấy.
Châu nói trí thức là những người lao động bằng trí óc.
Châu nghe chị Thương, chị Hiền (vợ anh Đoàn Văn Vươn, anh Đoàn Văn Quý) ở Tiên Lãng nói này: Họ đang chịu nhiều thiệt thòi, nhiều cái mất để mang lại cái được cho nhiều người. Được gì thế? Được một sự cải cách to lớn về Luật đất đai sau vụ Tiên Lãng. Được vạch mặt chân dung bọn cường hào mới. Được cái ý thức đấu tranh không khoan nhượng với sự bỉ ổi của các quan chức hư hỏng. Nói được như chị Thương, chị Hiền là cách nói của giới trí thức đấy Châu ạ dù họ nông dân xịn.
Anh trai cả của mình cũng là giáo sư Châu ạ, thế hệ thầy của bố mẹ em, mắt mù, bị bệnh tim, rồi tiều đường, không có tiền chữa chạy, vẫn gọi điện và khóc, xin góp nửa tháng lương giúp gia đình anh Đoàn Văn Vươn.
Cứ làm nghề toán cho tốt Châu ạ, đừng dạy dỗ ai, đừng giao lưu, đừng vội tuyên bố, cũng đừng nhầm mình là trí thức, bởi vì không khéo, Châu lại biến mình thành con cừu đấy.
Lại nhớ mạ mình hồi còn sống hay dạy bọn mình: đừng ăn xôi chùa ngọng miệng.
Có thể Châu vẫn chưa hết ngây ngất vì cái giải thưởng toán mà người ta đồn là ngang giải Nobel, còn mình, mình hạnh phúc là một nhà văn bé nhỏ với tước hiệu tự phong: Trưởng thôn Khoai Lang. Thế thôi nhỉ.
BLOG NGUYỄN QUANG VINH
Chỉ có súc vật mới quay lưng với nỗi đauđồng loại...
Nguyễn Quang Vinh - Sáng sớm ngày 1 tết, chị Thương vợ anh Đoàn Văn Vươn gọi cho mình, nghĩ là chị ấy chúc tết, ai ngờ chị ấy nói, mấy mẹ con em đi làm cái lều để ở đây anh ạ. Mình nghẹn lại. Hỏi trên đất Việt này, còn gia đình nào mà đúng sáng mồng tết lại dắt díu nhau, dầm người trong mưa lạnh để dựng lên căn lều bạt để ở không?
Hỏi chị, sao lại chọn ngày này hả chị? Chị Thương nói, vì đến tối qua chúng nó rút hết quân rồi, cũng chẳng còn gì trong đầm hồ nữa, vét hết, châm điện cướp hết cá rồi, lại nghe báo chí, cấp trên phê phán xã nặng nề việc cho bọn xã hội đen cướp phá đầm hồ, rồi tết nữa, chúng nó rút hết rồi. Mấy mẹ con ra dựng lều ở. Tết nhất, ở đợ cực lắm, còn thắp hương ông bà tổ tiên, thắp hương cho bố anh Vươn, thắp hương cho con gái chúng em…
Chị nói, nhờ các bác khắp nơi gửi tiền giúp qua Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, chúng em có tiền sắm tết, mua áo quần mới cho các cháu. Nhưng mua bạt che lều chưa ai bán. Bà con trong thôn cho cái bạt cũ. Chúng em đi đây.
Mình gọi cho phóng viên ảnh ở Hà Nội, em xuống Tiên Lãng, tới chỗ chị Thương dựng lều nhé. Vâng ạ. Thôi bỏ tết đi em nhé. Vâng ạ. Cố gắng em nhé. Vâng ạ. Thương cậu phóng viên nhưng không biết làm gì, cần cho bà con biết, cần thêm tài liệu cho đoàn kiểm tra nên phải lên đường thôi…
Mình không muốn viết thêm nữa, chỉ cần nhìn những tấm ảnh này là đủ biết gia cảnh của vợ anh Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý như thế nào.
Chị Thương nói tấm bạt cũ này là nhờ bà con trong thôn cho để dựng lều
Nhà bị cưỡng chế “nhầm”, trong căn bếp giờ còn thế này đây
20 năm đổ mồ hôi sôi nước mắt, hai anh em Vươn- Quý làm được căn nhà hai tầng thì bị đập phá, nay dựng căn lều bạt mọc lên chơ vơ trong mưa lạnh của ngày mồng 1 tết
Hai đứa con dâu òa khóc khi tìm được di ảnh của bố anh Vươn, nhưng chỉ còn khung, còn di ảnh cũng bị kẻ khốn nạn nào đó đốt đi rồi
Những đứa trẻ con Vươn- Quý giúp mẹ đi tìm kiếm những thứ đồ đạc có thể dùng được trên đống đổ nát
Vợ anh Vươn, anh Quý và các cháu ở chung với nhau trong căn lều vừa dựng
Và đây là bàn thờ ông bà tổ tiên gia đình anh Vươn- anh Quý
Bên cạnh căn lều là cống lấy nước, mấy mảnh ván tốt để chắn cống cũng bị cướp rồi
Cháu Đoàn Văn Hiếu 8 tuổi (mặc áo thu đông kẻ vàng đen), con anh Vươn bảo nhờ chú nói với bố cháu là: “Bố ơi! Bố nhanh về đi, con nhớ bố lắm! Bố nhanh về con được gặp bố xem họ bảo mái tóc bố bị người ta cắt thành đầu trụi”
Lũ trẻ kể, người lớn gặp chúng đã hỏi: Mày là con cháu thằng Hiền (tức Lê Văn Hiền, chủ tịch huyện) hay con cháu họ Đoàn? (tức Đoàn Văn Vươn)
Tôi muốn những cán bộ, đảng viên, lãnh đạo thành phố Hải Phòng, huyện Tiên Lãng, xã Vinh Quang đọc cho kỹ câu này: CHỈ CÓ SÚC VẬT MỚI QUAY LƯNG VỚI NỖI ĐAU ĐỒNG LOẠI…
Đó là lời của Các Mác (Karl Marx) – Ông tổ của Chủ nghĩa cộng sản khoa học.










0 comments:
Post a Comment