Ngô Nhân Dụng: La Thăng, La Giáng, La Làng

Thứ Bảy, 29 tháng 4, 2017


Dân Việt chẳng mấy ai quan tâm khi nghe tin ông Đinh La Thăng bí thư thành ủy Sài Gòn, bị “kỷ luật.” La Thăng hay La Giáng, có thăng rồi có giáng, lên lên, xuống xuống chỉ là chuyện nội bộ của các tay chóp bu đảng Cộng Sản với nhau. Còn chế độ cộng sản thì tấn tuồng còn tiếp diễn.
Tới nay, đã có ba bốn ủy viên Bộ Chính Trị bị cảnh cáo kỷ luật như La Thăng, tuy nhiên lần này hơi khác. Trần Xuân Bách, Nguyễn Hà Phan được mời ra khỏi Câu lạc bộ Ba Đình vì chính trị, hoặc khác biệt quan điểm, hoặc giành giựt địa vị. Trong  bầy chó sói luôn luôn có một con đầu đàn, chúng sẵn sàng cắn cổ nhau chiếm ngôi thủ lãnh. Vụ La Thăng xuống thành La Giáng cũng có động cơ chính trị, vì Nguyễn Phú Trọng cần thủ tiêu các thủ hạ trong phe phái Nguyễn Tấn Dũng đang tan hàng. Nhưng nguyên do khiến Đinh La Thăng sắp mất chức không hoàn toàn chỉ vì giành quyền lực. Lý do khác là Tiền, hàng triệu đến hàng tỷ đô la. Tiền là nguyên nhân lớn khiến bầy chó sói đang làm thịt lẫn nhau, vì bây giờ các đảng viên đều giác ngộ rằng có quyền là có tiền. Nắm quyền mà không biết biến hóa ra thành tiền thì thậm ngu, chí ngu, đám chúng sinh bên ngoài gọi là “Lú.”

HUỲNH HỮU ỦY CHUYỂN DỊCH: THƠ CỦA HỌA SĨ MARC CHAGALL

Tranh của Marc Chagall

Marc Chagall, khuôn mặt vĩ đại của hội họa thế kỷ XX, là một người Bạch Nga gốc Do Thái, chào đời ở Vitebsk vào ngày 7 tháng 7 năm 1887, qua đời ở Saint-Paul-de-Vence năm 1985. Chỉ vài năm sau Cách Mạng Tháng 10, Chagall rời bỏ nước Nga để định cư tại Pháp. Từ đó, ông say đắm làm việc, say đắm sáng tác, góp phần tác động mạnh mẽ vào việc đổi mới ngôn ngữ nghệ thuật, để tạo nên một nền nghệ thuật hiện đại rực rỡ, tráng lệ như chưa từng thấy. Nghệ thuật Marc Chagall tràn ngập ánh sáng Paris, cùng lúc lại tỏa ra chất thơ mộng đậm đặc của một tâm hồn dân gian Nga.

Chagall thường được gọi là một họa-sĩ-nhà-thơ (the poet-painter). Thơ của ông cũng như tranh của ông: chữ viết cũng như các mảng màu và đường nét, đều để kể lể và mô tả thế giới nội tâm và thị kiến về cuộc đời đầy ảo mộng của ông.

Sự tưởng tượng, điều chủ yếu của nghệ thuật Chagall, dường như cũng đã đánh thức những giấc mộng vẫn ngủ yên trong mỗi chúng ta.

GIÁO SƯ ĐÀM TRUNG PHÁP: THÀNH NGỮ TIẾNG ANH CẦN HIỂU RÕ Ý NGHĨA (KỲ 08)

176 blind alley: việc làm không cơ hôi thăng tiến. John, don’t apply for that job – it will be a blind alley for you if you get the offer. [Loại việc làm “giậm chân tại chỗ” cũng gọi là “treading water,” như trong câu “Oh, my carefree dad was just treading water from paycheck to paycheck until he retired last month”].

177 blind as a bat: mù nặng. Without her glasses, my sister is blind as a bat. [Ví von này oan cho loài dơi, vì mắt chúng cũng tinh như mắt người, mà lại còn được thiên nhiên thiết bị thêm cho một hệ thống định vị qua thính  giác (sonar system) rất tốt để sử dụng ban đêm.


178 blind leading the blind: người chẳng biết gì hướng dẫn người cũng chẳng biết gì. That man speaks broken English, yet he tries to teach this language to his young son – truly a case of the blind leading the blind!

Kiệt Tấn: Vượt Biên


Việt Nam Thương Khúc là một trường thi tiểu thuyết của Kiệt Tấn, do An Tiêm xuất bản. Truyện kết hợp bằng những “thương khúc,” kéo dài từ thập niên 1920 cho tới giữa thập niên 1980, mà xem ra các câu chuyện thương tâm của nước Việt Nam vẫn chưa có dấu hiệu chấm dứt, chẳng hạn hoạt cảnh vượt biên dưới đây.

Thuyền tách bến hộp hồi Rạch Giá
Theo nước xuôi thuyền thả ra khơi
Quang Dung thầm vái Phật Trời
Độ trì hai trẻ xuân đời Hương Tâm
Tìm xứ mới gieo mầm đất hứa
Xây lại đời đôi lứa Quang Dung
Hương Tâm đùm bọc chung cùng
Hiểm nghèo vẫn quyết nương vùng tự do
Gió rít rợn sóng to cửa biển
Thuyền lặng hơi im tiếng trờ ra
Bỗng đâu phựt ngọn đèn pha
Đại liên xối xả chói lòa đêm đen
Tiếng người hét lấn chen tứ phía
Thuyền lật nghiêng hồn vía cũng nghiêng
Tiếng loa đồng vọng loan truyền
Lũ kia dừng lại quay thuyền trở lui
Thuyền nghiêng nước tràn vùi sóng cuốn 
Hương đeo Dung giữa lượn ba đào
Bỗng đâu một ngọn sóng trào
Ngoài khơi xô đến kéo ào Tâm đi
Quang nhoài níu sóng ghì nước xoáy
Trẻ hụt tay chìm đáy nước sâu
Ngoáy tìm nào thấy trẻ đâu
Thất kinh lặn kiếm mò châu biển mù
Khi vớt được đời vù bay mất
Thân trẻ còn dẫu giật trên tay
Máu trào ra miệng thương thay
Sống giây phút trước giờ đây xác mềm
Quang ôm chặt trong đêm xác nhỏ
Nước mắt tràn sánh đọ biển kia
Thái Bình Dương ruột cắt lìa
Ngộp hơi con trẻ ô kìa biển ơi
Trên bờ súng không thôi khạc lửa
Dung cố bơi nương dựa sóng triều
Đẩy Dung Hương ngọn nước xiêu
Tấp bờ xa khuất bọn diều quạ kênh
Hai dì cháu cố lên sức chạy
Sau lưng còn bỏ lại người thương
Quang nghe lực rã đoạn trường
Một tay bồng cháu tay bương nhắm bờ
Thù này biết bao giờ nguôi được
Lũ quỷ kia tàn nước hại dân
Tay ghìm súng chĩa lăm lăm
Gục đầu Quang nuốt âm thầm hận điên
Ôi đất nước hồn thiêng đâu tá
Ôi quê hương ruột rã tim mềm
Khoác chi mãi một màu đêm
Ba mươi năm máu chưa đền hay sao.

Võ Hoàng: Cổng Xóm Năm

Võ Hoàng (1952 – 1987)
L.T.Đ: Như nhiều nhà văn hay nhà thơ tài năng khác, Võ Hoàng qua đời rất sớm khi chưa đến tuổi bốn mươi. Tất cả tác phẩm của ông đều do Nhân Văn xuất bản:Góc Bể Bên Trời (1983) - Trong Lòng Cách Mạng tuyển tập truyện ngắn (1983) - Măng Đầu Mùa viết chung với Tưởng Năng Tiến (1982) - Đất Lạ viết chung Tưởng Năng Tiến (1982) - Truyện (“Cổng Xóm Năm”) mà chúng tôi trích đăng dưới đây,  lấy bối cảnh của một huyện lỵ xa xôi (nào đó) ở miền Nam, vào buổi sáng mà “lính mình bỏ súng,” hơn bốn mươi năm trước nhưng tưởng chừng như ... vừa mới hôm qua. - Trân Trọng

Lúc hai cái xe mười bánh nối đuôi nhau chạy vụt qua, bụi đỏ bốc bùng lên, bên này ngó bên kia không thấy gì hết. Bà mợ Năm lom khom bước ra khỏi ngưỡng cửa, nheo hai con mắt lại, quay về hướng chợ miệng lầm bầm gì đó nghe không rõ. Con Sượng đang ngồi trên ghế bố thõng hai chân xuống đong đưa qua lại lớn giọng nói vọng ra:
“Bà mợ ở đó mà ngóng. Nó đi chút xíu nó dìa chớ mắc mớ gì. Thây kệ nó.”

Tuấn Khanh: Gãi Dư Luận

Thứ Sáu, 28 tháng 4, 2017

Thông tin ông Đinh La Thăng đột ngột bị đề nghị kỷ luật và có thể bị mất chức bí thư Sài Gòn sau hội nghị trung ương 5, khóa 12 khiến không ít người quan tâm. Vì bởi, ông Thăng là một nhân vật rất ồn ào. Khi ông về nhậm chức tại Sài Gòn, rất nhiều trò trình diễn để lấy lòng người dân Sài Gòn đã diễn ra, bao gồm tổ chức hàng loạt tờ báo, truyền hình đăng nhanh các lời tuyên bố, liên tục hình ảnh hoạt động của ông… thậm chí còn có cả báo lên tiếng thề nguyện sẽ đồng hành cùng ông Thăng trong cuộc cầm quyền ở thành phố.
Nhớ lại những ngày như vậy, mọi thứ đầy rạo rực khởi đầu và cũng đầy bẽ bàng về sau. Tương tự như ông Đoàn Ngọc Hải khi thực hiện cuộc đập phá vỉa hè có đầy đủ bộ sậu đi theo ghi hình, quay video, ghi lại từng cuộc đối thoại như người đang dẫn đầu cho một cuộc cách mạng mới, thì ông Thăng cũng không khác gì với chuyện tổ chức chụp hình dọn cây, nói về Nobel y khoa Việt Nam và Hòn ngọc Viễn Đông.

Hà Sĩ Phu: Đất đai và bản chất ăn cướp của một điều luật!

Điều 53 của Hiến pháp Việt Nam 2013 viết: “đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý”! Đọc lên toàn những câu chữ quen quen nghe tưởng bình thường và cũng êm tai, nhưng cái thực tiễn ẩn nấp sau những mỹ từ ấy là mồ hôi và xương máu dân lành, là những kho tàng của cải kếch xù của đám vua quan cơ hội, là những đoàn người mất đất lang thang ròng rã kêu oan bị xua đuổi, đánh đập và tù tội… thì mới thấy tội ác của cái điều luật êm như ru kia thật là ghê rợn. Cũng là một điều luật nhưng điều luật này khó sửa vì nằm trong gan ruột của trào lưu CS, và vẫn đang gắn chặt với ngai vàng của các vua quan tập thể lớn nhỏ hiện nay.
Là một sinh vật, con người muốn sống phải có cái nhà của mình trên mảnh đất riêng của mình (chưa kể những người phải có đất sản xuất để có miếng ăn). Quyền sở hữu riêng bất khả xâm phạm đối với một mảnh đất để ở, một không gian tiên quyết tối thiểu để tồn tại trên đời là một quyền tự nhiên, thiêng liêng, bẩm sinh; không có quyền đó sự hiện diện của con người trên đất nước mình sẽ không có cơ sở vật chất đầu tiên để tồn tại. Con chim con thú trong rừng cũng phải “sở hữu” được một nhành cây, một hang hốc, một khoảnh đất cho riêng nó mà nó phải chiến đấu đến cùng để bảo vệ.

Phạm Chí Dũng: Vì sao ‘Hội nghị hòa hợp văn học’ phá sản?


Bản tin về một sự kiện "chưa từng có": Hội Nhà văn Việt Nam sẽ mời tất cả các nhà văn hải ngoại, kể cả những người từng cầm bút phục vụ chế độ cũ (VNCH), về dự “Hội nghị hòa hợp dân tộc về văn học”.

Lễ kỷ niệm giỗ tổ Hùng Vương 10 tháng Ba âm lịch (6/4/2017) đã lặng tăm trôi qua mà chẳng hề hiện ra “Hội nghị hòa hợp dân tộc về văn học” như hứa hẹn đinh đóng cột của Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam - ông Hữu Thỉnh. Song cảnh phá sản của một ảo tưởng chính trị chưa bao giờ thành hình lại chẳng có gì đáng kinh ngạc…

Ai là ‘tác giả”?

Ba tháng trước, nhà thơ được tiếng là “cháu ngoan của đảng” đã bất ngờ công bố một kế hoạch chưa từng có tiền lệ trong lịch sử tồn tại của đảng: Hội Nhà văn Việt Nam sẽ mời tất cả các nhà văn hải ngoại, kể cả những người từng cầm bút phục vụ chế độ cũ (VNCH), về dự “Hội nghị hòa hợp dân tộc về văn học”.

Bùi Bích Hà: Tháng Tư


Tháng Tư năm nay là là Tháng Tư đếm được lần thứ 43 trên trang giấy mỗi năm tôi kẻ thêm một vạch kể từ Tháng Tư, 1975.

Nỗi buồn đau của ngày tháng đó lẩn sâu trong từng tế bào thần kinh của tôi, một tiếng thở dài chừng như chạm khẽ vào chúng cũng làm tôi trào nước mắt. Nên tôi né tránh. Không thể quên được thì lờ đi. Có ngờ đâu cố gắng không nghĩ tới điều gì làm mình khổ đau, lâu dần, cho tôi có được khả năng thiền định, dễ dàng tách mình ra khỏi thực tế phiền trược và tan vào hư không. Càng về sau, thậm chí tôi không ý thức lúc nào mình chuyển đổi từ cảnh giới này qua cảnh giới khác mà chỉ là cảm nhận thường trực nơi mình một trạng thái bình an trong tĩnh lặng tuyệt đối, bất luận xung quanh tôi đang diễn ra chuyện gì.

An Nam/Người Việt: Giá trị văn hóa Sài Gòn không bao giờ ‘thất thủ’

Nơi trưng bày hình ảnh các ca nghệ sĩ một thời của Sài Gòn trước 1975 
được dân chúng đặc biệt quan tâm. (Hình: An Nam/Người Việt)


SÀI GÒN (NV) – Sau 30 Tháng Tư, 1975 bằng việc áp đặt ý thức hệ cộng sản thông qua hệ thống “quản lý văn hóa” của nhà cầm quyền, văn hóa Sài Gòn nói riêng và miền Nam Việt Nam nói chung, bị xóa bỏ bằng nhiều cách tàn bạo khác nhau. Từ đốt phá những tàng thư, nghiêm cấm lưu hành những sáng tạo giá trị cho đến ra quân dốc sức diễn dịch, quy chụp khối di sản này theo một hướng khác.

Nhưng liệu sức sống của văn hóa Sài Gòn có vì vậy mà bị thủ tiêu vĩnh viễn?

Sài Gòn không mất tên

Sử sách, giáo khoa cho đến những nghiên cứu của cả hệ thống cầm quyền đều dùng từ “giải phóng” để nói về sự kiện “30 Tháng Tư.” Tuy nhiên, có một điều thú vị, chính những người trong một số hồi ức của những văn sĩ đồng thời là lính cộng sản miền Bắc gần đây đều thừa nhận rằng, họ ngỡ ngàng và choáng ngợp khi đi “giải phóng” cho một đô thị văn minh ngoài sức tưởng tượng.

Trong khi những kẻ cơ bắp đang vẫy cờ hân hoan và nghĩ ra các trò đập phá, thì cũng có những kẻ lặng lẽ đi tìm các kho sách, hãng băng đĩa, phòng trà, thư viện… để trong một thời gian ngắn ngủi, hiểu miền Nam là gì. Việc làm ấy mãi vài chục năm sau mới được tiết lộ cùng những tự vấn đại loại ‘có thực sự miền Nam thất thủ?’
 

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)