Monday, May 20

Ghé thăm các blogs: 20 tháng 5, 2013



BLOG ĐÀO TUẤN
Tháng Năm 17, 2013 

 Một dự án, tất nhiên, không chỉ bao gồm hiện tại. Nhưng tương lai, bên cạnh những cái “sẽ” như tính toán, còn biết bao nhiêu chữ “ngờ”.

Không có gì khó hiểu, cũng chẳng bất ngờ khi hôm qua, Tập đoàn Than- Khoáng sản Việt Nam (Vinacomin) tiếp tục đưa ra lời khẳng định về sự hiệu quả của các dự án Bauxite. Ông Trưởng một cái ban có gắn hai chữ “chiến lược” nói “như ngồi trên đống lửa” khi hàng đống tiền đã phải bỏ ra. Nhưng điều đáng chú ý nhất phải là sự thừa nhận “Hiệu quả được tính trong khoảng 30 năm, chứ không chỉ ở thời điểm giá hiện nay”.

Các tham số tính toán giá Alumin của Vinacomin căn cứ vào Tài liệu nghiên cứu thị trường của ngân hàng ANZ với dự báo nhu cầu tiêu thụ nhôm tăng 2,82 triệu tấn/năm; theo nghiên cứu của… Tạp chí James F.King, theo đó giá cả tăng trung bình 5,4% năm. Nhìn vào các tham số này, không khó để nhận thấy đó là những “mức giá biến động lý thuyết”, là những con số ở thì tương lai, là những con cua trong lỗ.

Còn hiện tại là một “cái lỗ chôn vốn” với hiệu quả kinh tế cũng nằm cả trong một chữ lỗ.

Đúng là Vinacomin không ngồi trên đống lửa không xong. Tổng mức đầu tư 11.353 tỷ đồng cho Dự án tổ hợp bauxite- Nhôm Lâm Đồng đã “không còn phù hợp” và “đang được điều chỉnh” với mức tăng khoảng 3.645,5 ngàn tỷ, tức mức tăng đã ngót nghét 40%.

Và, với giá bán 340 USD/tấn Alumin như hiện nay, như tính toán của GS Nguyễn Quang Thái, PCT Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam: Vinacomin chắc chắn lỗ hàng chục triệu USD/năm. “Thua lỗ thực sự chứ không phải có nguy cơ thua lỗ hoặc chỉ lỗ kế hoạch”. Thua lỗ trong tình trạng thuế tài nguyên từ mức 30 ngàn đồng/tấn đã được giảm xuống còn 5 ngàn. Thua lỗ trong khi chủ đầu tư khắc phục bằng cách đề nghị giảm mức đền bù cho đồng bào mất nhà, mất ruộng chỉ bằng ¼ so với ban đầu.

Hôm trước, trong một cuộc tiếp xúc ĐBQH, cử tri tỏ ý băn khoăn trước những “tranh cãi” về hiệu quả của dự án Bauxite. Thực ra, chẳng có gì gọi là tranh cãi cả khi “hiệu quả” là cái gì, ở đâu đó, trong tương lai. Còn hiện tại là lỗ. Liệu có thể tồn tại một cuộc “tranh cãi” sòng phẳng khi một phía nói tương lai, một bên nhìn vào thực tế hiện tại. Và liệu chuyện lỗ lãi có phải là khoa học khi người ta mở đầu bằng những từ ngữ, đại loại “sau này”, “sẽ”.

Một dự án, tất nhiên, không chỉ bao gồm hiện tại. Nhưng tương lai, bên cạnh những cái “sẽ” như tính toán, còn biết bao nhiêu chữ “ngờ”.

4 năm trước, khi các nhà khoa học lên tiếng cảnh báo, Vinacomin hoàn toàn tự tin cũng vẫn với hai chữ “hiệu quả”. Cũng mới chỉ 4 năm, họ phải học thêm biết bao nhiêu chữ ngờ. Ngờ vận tải ô tô sẽ khiến đội giá mỗi tấn 5 USD. Ngờ mỏ xa biển cả trăm km trong khi mỗi tấn quặng nguyên khai cần tới 10m3 lít nước để rửa. Ngờ “cái bẫy giá rẻ” với công nghệ lạc hậu của nhà thầu Trung Quốc, một nhà thầu “Không có công nghệ nguồn về alumin; không có kinh nghiệm làm alumina từ bauxite Tây Nguyên”. Ngờ cả chuyện ký hợp đồng “độc quyền bán” cho một khách hàng Trung Quốc duy nhất…

Vậy mà hôm qua, sau bao nhiêu chữ ngờ, Vinacomin vẫn khăng khăng chuyện “hiệu quả trong 30 năm”- một con cua to, trong lỗ.

Vinacomin thừa nhận thực tế họ “không dám dừng dự án Bauxite” khi tiền của đổ ra quá nhiều, và chẳng còn cách thuyết phục dư luận nào khả dĩ hơn là nói về những con cua rất to, ở trong lỗ. Có điều, đó là ở trong một cái lỗ nào đó, chứ không phải trong tình trạng lỗ chỏng vó hiện tại.


BLOG ĐÀO TUẤN
Tháng Năm 17, 2013 

 Ở Việt Nam, còn có một thứ “hối lộ” khác tạm gọi là “hối lộ tình cảm”. Hối lộ tình cảm, không phải là “hối lộ tình dục”, mà chỉ đơn thuần là chuyện dân gian hay gọi là “Con cháu các cụ cả”

Một tờ báo vừa kể lại một vụ chạy biên chế cười ra nước mắt. Đại ý, một cử nhân ngành xã hội học đang công tác ở tại một Trung tâm khoa học xã hội thuộc TP Huế đã bỏ tiền cho cò, chạy một chân biên chế ngạch tư pháp ở Nghệ An. Giá chạy việc là 70 triệu.

Tất nhiên, chuyện chẳng thành thì mới được đưa lên báo. Anh cử nhân mất một số tiền cọc, và do đã bỏ việc ở Huế, sau vụ “thịt lừa”, anh trở nên thất nghiệp.

“Do cả tin” nên nạn nhân phải “nhận quả đắng”- bài báo kết luận.

Cả tin có lẽ trong trường hợp này không phải là vì khối cơ quan nhà nước không có chuyện “chạy việc” mà có khi, chua chát hơn, là bởi số tiền 70 triệu quá ít cho một xuất biên chế.

Và cả tin chỉ là cá biệt trong trường hợp cá biệt của anh cử nhân, trước một thực tế không hề “cá biệt”.

Bởi nhìn vào báo cáo chỉ số hiệu quả quản trị và hành chính công cấp tỉnh ở Việt Nam 2012, cũng vừa được công bố hôm 14.5, nhiều người đã giật mình khi nhìn nhận một thực tế xã hội, rằng 44% cho biết phải hối lộ mới xin được việc trong khu vực nhà nước (Năm 2011, chỉ số này là 29%).

44%, có nghĩa là gần một nửa. Và “gần một nửa”, có nghĩa là những nỗi lo lắng về một sự cam chịu, hoặc thỏa hiệp với tham nhũng, tiêu cực, không phải là cái gì quá đáng. Huống chi dù tiếng là “tham nhũng vặt” với hình ảnh chiếc phong bì, nhưng theo đánh giá của báo cáo PAPI: Hối lộ là một vấn đề lớn đối với nhiều người, với số tiền đáng kể phải trả cho chi phí không chính thức.

Tất nhiên, không thể hiểu là cứ 100 người thì 44 người phải “chạy”, phải hối lộ để có công việc, bởi ở Việt Nam, còn có một thứ “hối lộ” khác tạm gọi là “hối lộ tình cảm”.

Xin nói ngay, hối lộ tình cảm, không phải là “hối lộ tình dục”, điều cho đến giờ chưa có tiền lệ ở Việt Nam, mà chỉ đơn thuần là chuyện dân gian hay gọi là “Con cháu các cụ cả”.

Báo cáo PAPI dẫn một thực tế hết sức cay đắng, nhưng chính xác tuyệt đối: “Người dân cho rằng để xin việc trong cơ quan nhà nước, việc quen biết với người có chức, có quyền quan trọng hơn so với năng lực tự thân”. Một thực tế “Nhất hậu duệ, nhì quan hệ, na tiền tệ, nốn trí tuệ” đã được nhắc tới tại nghị trường Quốc hội. Một thực tế từ lâu đã trở thành thành ngữ dân gian với nụ cười mai mỉa là “Mật danh 4 ệ 5C”.

Muốn được một nụ cười, người bệnh phải phong bì cho bác sĩ với “chỉ số hối lộ” tăng 31% năm 2011 lên 42% năm 2012. Muốn con cái được chăm sóc dạy dỗ “đỡ tệ”, các bậc phụ huynh phải “quà cáp” với tỷ lệ 25% thay cho 17% năm 2011. Muốn làm thủ tục “nhanh một tí” trong lĩnh vực đất đai, từ 21%, giờ 32% nhận định phải “cảm ơn hậu hĩnh”. Tại sao tham nhũng vặt ngày càng tăng, tại sao lại càng ngày càng nhiều người phải chấp nhận hối lộ.

Câu trả lời thực ra đã có. Vì chỉ số hối lộ 44% khi ai đó muốn xin việc làm trong khu vực nhà nước, khu vực đang gây ra một định kiến là chỉ cần tiền hoặc “Mật danh 5C”.

Tỷ lệ người dân chấp nhận phải hối lộ tăng, phải chăng là vì “chỉ số hối lộ” trong lĩnh vực chạy việc (chưa nói đến chạy chức chạy quyền) đang tăng? Và điều đó có đồng nghĩa với chỉ số tỷ lệ ở cuộc chiến chống tham nhũng đang tăng ngược với những lời tuyên bố?


BLOG ĐÔNG A

Trong kiến nghị sửa đổi Hiến pháp của Chính phủ có đề xuất: "Thủ tướng và các thành viên Chính phủ có trách nhiệm báo cáo công tác của mình trước nhân dân". Từ đề xuất như vậy có người đã vội cho rằng đó là quan điểm mang tính cấp tiến, có khuynh hướng theo hướng tam quyền phân lập, một điểm son của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Trái với những quan điểm như vậy, tôi cho rằng đề xuất như vậy vừa mị dân lố bịch, vừa ngớ ngẩn, thể hiện không có một tí hàm lượng chất xám nào trong đó. 

Đề xuất như vậy mang tính mị dân bởi vì nó muốn phỉnh phờ để nhân dân cứ tưởng rằng mình làm chủ. Xem cung cách Thủ tướng hay Tổng Bí thư tiếp xúc với cử tri vừa mới đây thôi thì nhân dân là ai rất rõ ràng, và đại bộ phận dân chúng dường như không phải là nhân dân. Có bao nhiêu nhân dân từng được nghe Thủ tướng báo cáo công việc của mình? Đề xuất như vậy mang tính lố bịch vì Chính phủ báo cáo công tác của mình trước nhân dân như thế nào? Lên truyền hình đọc báo cáo là xong trách nhiệm? Nhân dân làm thế nào để bình chuẩn công tác của Chính phủ? Đề xuất như vậy mang tính ngớ ngẩn, bởi vì không một Chính phủ nào có thể báo cáo công tác của mình trước nhân dân. Họ chỉ có thể báo cáo công tác của mình trước đại diện của nhân dân, tức là trước Quốc hội. Hơn nữa, cái ngớ ngẩn còn nằm ở chỗ Chính phủ Việt Nam không phải do nhân dân bầu trực tiếp, mà là do nhân dân bầu gián tiếp thông qua các đại diện của mình tức là thông qua Quốc hội. Nhân dân không bầu trực tiếp Chính phủ thì hà cớ gì Chính phủ phải báo cáo trước nhân dân? Nhân dân bầu gián tiếp Chính phủ nên Chính phủ chỉ phải báo cáo gián tiếp trước nhân dân, tức là báo cáo trước Quốc hội. 

Dường như gần đây nhân dân Việt Nam được lên giá. Kha khá nhiều người phát biểu lấy nhân dân làm chủ thể. Có những người về hưu giờ đây kể những câu chuyện rằng thì là hồi tại chức mình chưa bao giờ làm dân đổ máu. Không lẽ làm dân không đổ máu là chính tích của một sự nghiệp chính trị, trong khi phục vụ nhân dân mới thực sự là một chính tích, và không đổ máu là lẽ đương nhiên? Chẳng bù mấy năm trước báo Quân đội nhân dân còn ra rả ai mới là nhân dân, đừng có tưởng bở nghiễm nhiên là nhân dân. Ôi nhân dân, đừng có thấy mấy chữ "nhân dân" mà hoa mắt lầm tưởng những thủ đoạn lấy nhân dân làm chiêu bài chính trị là vì nhân dân. Điểm dễ thấy nhất để tách chuyện vừa đá bóng vừa thổi còi là thành viên Chính phủ không được là đại biểu Quốc hội thì chẳng thấy Chính phủ đề xuất, mà cứ lôi nhân dân ra như thế thì mệt cho nhân dân lắm.  


BLOG GÓC NHÌN ALAN
MAY 18, 2013 BY ALAN PHAN 

“Tôi không biết những gì sẽ chờ đợi ở cuối đường, nhưng tôi sẽ đến với nụ cười trên môi” Herman Melville (Moby-Dick)

Phải ra khỏi thiên đường

Trong những chuyến du hành liên lục địa, du khách người Úc chiếm số khá đông so với dân số khiêm tốn của xứ này, khoảng 23 triệu. Tôi tìm ra nguyên nhân khi qua Úc học hậu đại học vào năm 2002. Tại Tweed Heads và Coolangatta nơi trường Southern Cross tọa lạc, tôi tìm thấy một thiên đường tuyệt vời mà thiên nhiên đã ban phúc và con người đã trân trọng. Biển xanh trong ngây ngất, không khí không một hạt bụi, khí hậu ấm áp, cảnh quan và kiến trúc hài hòa, không nhiều chênh lệch giữa giàu nghèo dù mức sống cao, tốn kém. Tuy nhiên, mỗi tuần, tôi háo hức chờ đến Thứ Sáu để bay về Hồng Kông..vì thiên đường Úc buồn không thể tả.
  
Có lẽ vì vậy, người Úc nào, dù già trẻ lớn bé, nam nữ hay đồng tính, đều thích du lịch thế giới mỗi khi có dịp, hay tìm một việc làm, một cô vợ hay một tấm chồng…ở một nơi nào khác. Họ sẵn sàng ra biển lớn để tìm cảm giác lạ, kiến thức mở, kinh nghiệm mới cho cuộc sống hay sự nghiệp của mình. Với tư duy này, có thể nói người Úc có chỉ số IQ hay EQ hay AQ rất tốt.

Nếu so sánh, tôi nghĩ sự sáng tạo trong nền kinh tế IT của 23 triệu dân Úc chắc phải hơn những thành quả thu nhặt của 1.2 tỷ dân Trung Quốc. Chỉ nhìn sĩ số sinh viên Tàu tại các đại học Úc chúng ta có thể mường tượng một nghịch lý nào đó về “sự thông minh của đám đông”. Nếu người Tàu hãnh diện về 5 ngàn năm văn hóa, họ sẽ nghĩ thế nào khi nhận biết rằng 200 năm trước, những tổ tiên sáng lập ra nước Úc là những tên tội phạm nguy hiểm bị Anh đầy qua một hòn đảo ngoài thế giới nơi chỉ có rừng thiêng nước độc?

Sự việc cũng cho ta chút hy vọng là nếu những tên đầu trộm đuôi cướp này có thể tạo nên một thế giới văn minh cho con cháu; thì bầy vượn của những khu rừng khác trên thế giới cũng có thể vượt qua chính mình để có được những Planet of the Apes thần kỳ trong phim ảnh?

Bài học của các anh chị Tây Ba Lô

Quay lại Saigon, mỗi khi đi ngang khu Phạm Ngủ Lão, Đề Thám…tôi nhìn các anh chị Tây Ba Lô với nhiều thán phục và hoài niệm. Họ là hình ảnh của Alan thời 60’s, vai nặng ba lô đầy đồ đạc, quần áo rẻ tiền, túi không bao giờ có nhiều hơn 50 đô, lang thang trên mọi nẻo đường của Âu Châu, thường không biết hôm nay sẽ ăn gì và ngủ ở đâu. Luôn an ủi mình bằng câu “tùy cơ ứng biến” và “trời sinh Alan sẽ sinh ra bánh mì”.

Những cuộc phiêu lưu vô định… đôi khi ngu xuẩn này đương nhiên cũng gây nhiều ngạc nhiên khó chịu và bực bội…vì Murphy có câu thành ngữ là nếu có gì sai trái, nó sẽ hiện thực và luôn luôn là vào thời điểm bất ngờ nhất.  Tôi không quên lần tán tỉnh được 2 cô nàng ở Barcelona, nghĩ là tối nay sẽ có cuộc tình tay ba tuyệt diệu. Nào ngờ, nửa đêm, bị trói thúc ké trên chiếc ghế gỗ trong căn phòng khách sạn tồi tàn. Hai cô “người tình” lý tưởng thì đã biến mất với tiền bạc và quần áo của mình. Hay lần chiếc xe buýt cũ kỹ rơi xuống hố gần Qito (Ecuador). May mà chỉ bị thương nhẹ.

Nhưng những chuyến đi này là những kho tàng khi từ tương lai nhìn lại…chúng mở mang trí tuệ (một ngày đàng học một sàng khôn), chúng tăng lực tự tin cho tinh thần, và chúng giúp chúng ta có một tầm nhìn chính xác hơn về cái hư vô và nghiệp chướng của con người.

Tôi không biết là giữa những mảnh bằng đại học và những chuyến đi…cái nào đã thực sự đóng góp nhiều hơn trong quá trình làm người của mình.

Một đội ngũ…Ta Ba Lô

Trong cuộc hội thảo gần đây tại một trường đại học, tôi đã ngạc nhiên khi thấy quá ít sinh viên Việt có hộ chiếu và đã từng xuất ngoại. Tôi tin là hơn nửa số sinh viên có mặt hôm đó chắc có nhiều tiền hơn phần lớn các Tây Ba Lô tại Saigon. Điều họ thiếu sót lớn nhất là “ước muốn” và “can đảm”. Tiền tiêu cho những giờ chém gió và lảm nhảm tại các quán cà phê và các quán nhậu có thể nhiều hơn tiền tiêu mỗi ngày tại Thái Lan hay Myanmar. Vé máy bay đi nhiều nơi ở Asean rẻ hơn vé máy bay đi Hà Nội hay Đà Nẵng. Một chân làm bếp hay dọn dẹp trên một con tầu cho bạn một chuyến đi miễn phí qua Âu, Úc hay Mỹ. Phần lớn các bạn trẻ Việt ngày nay thông minh, sáng tạo và nếu biết tìm tòi trên mạng, sẽ tìm ra cả trăm cách thức để làm…Ta Ba Lô.

20 năm trước, tôi khó tìm ra một du khách từ Trung Quốc, Việt Nam hay Liên Xô. Hộ chiếu để xuất ngoại là một ân huệ và quyền lợi của các con ông cháu cha. Bây giờ, thì khắp thế giới, đâu cũng có dấu ấn của các công dân XHCN này. Tuy nhiên, phần lớn du khách thuộc hai loại: các tư bản đỏ với những tiêu xài hàng hiệu và khoe khoang thật “sốc” với dân địa phương và các ông bà già chắt chiu tiền tiết kiệm qua những tours rẻ tiền, bầy đàn, sợ sệt và thích phóng uế bừa bãi. Rất ít du khách là những…ta ba lô muốn đi tìm một kiến thức và kinh nghiệm về thế giới bên ngoài. Tôi chắc chắn là chúng hào hứng và quý giá hơn các lớp học Mác Lê buồn tè, nhìn qua lăng kính của những ông già gần đất xa trời.

Đòi hỏi của nền kinh tế kiến thức

Sự va chạm với thực tại, đôi khi khá đắng cay và tủi nhục, sẽ làm con người Việt trong bạn thức tỉnh: từ những bản lĩnh đáng tự hào đến những thói quen nhiều ngu muội. Tôi vẫn nghĩ cách duy nhất để thể hiện lòng yêu nước và đóng góp tích cực vào định mệnh tương lai của xã hội là thể hiện sự thăng hoa, tiến bộ hàng ngày của cá nhân mình. Chúng ta cần đổi mới, nhưng hãy đổi mới chính con người nội tại trước đã.

Hành trình dài cần những bước nhỏ đầu tiên. Hãy hứa với mình là sẽ đi xin một hộ chiếu ngày mai và suy nghĩ ra cách đi chơi Kampuchia hay Lào hay Thái Lan …trong tháng tới. Đơn giản thế thôi.

Hãy ra biển lớn…nhìn, nghe và suy nghĩ. Một lúc nào đó, mình sẽ biết làm gì với con người mới của mình…
Hãy nghe Eleanor Roosevelt thì thầm..” Mục tiêu của đời sống là hãy sống, hãy tận hưởng kinh nghiệm, hãy lên đường tìm những phiêu lưu mới, hăng hái và không sợ sệt”….


BLOG NGUYỄN VẠN PHÚ
THURSDAY, MAY 16, 2013

Hôm qua tôi có viết về chuyện sunk cost ở dự án khai thác Bauxite Nhân Cơ dưới hình ảnh “nước đổ ra rồi” cho dễ hình dung. Hôm nay đại diện chủ đầu tư là Tập đoàn Than - Khoáng sản Việt Nam (TKV) đã họp báo với những phát biểu rất điển hình cho một tình huống sunk cost fallacy: “Chúng tôi không dám dừng vì thiệt hại sẽ rất lớn”; “Số tiền mà chúng tôi đã bỏ ra là rất lớn”; “Những thiệt hại mà chúng tôi sẽ phải gánh vác xử lý, khó khăn còn nhiều hơn là tiếp tục dự án”.

Thiệt đáng tiếc cái tâm lý “nước đổ ra rồi” người ngoài dễ thấy còn người trong cuộc với nhiều ràng buộc thì khó nhận ra.

Theo tôi tốt nhất là thuyết phục cho Nhà nước thấy nếu tiếp tục thì càng mất thêm tiền, mới hy vọng sẽ có một quyết định can đảm dừng dự án Nhân Cơ.

Thuyết phục như thế cũng dễ nếu chịu lắng nghe: 1. Tổng mức đầu tư tăng 37,80% thì mọi thông số cũ xem như bỏ, làm lại từ đầu. Nếu cứ cho là khi tổng mức đầu tư chưa tăng thì dự án có lãi chút ít, nay tăng đến gần 40% thì chắc chắn sẽ lỗ.

2. Khi Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng báo cáo với Quốc hội thì IRR của Nhân Cơ là 10,6% nay chỉ còn 7,62% thì lãi ở chỗ nào nữa. (Chúng ta không cần biết IRR là gì, chỉ cần nhớ nếu IRR này thấp hơn mức sinh lời mong muốn thì xem như dự án đổ sông đổ biển – ít nhất IRR cũng phải cao hơn mức lãi vay ngân hàng).

3. Cái con số IRR đó được 7,62% là do biến báo nhiều con số khác; ví dụ thuế xuất khẩu nay được miễn còn 0% (đào tài nguyên lên bán mà được miễn thuế thì làm để làm gì nhỉ?); vốn vay thì kê khống lên là vay được của nước ngoài lên trên 2/3 tổng mức đầu tư và lãi suất hạ thấp xuống từ 8% nay chỉ còn 5,45% (vay ở đâu thì không thấy nói). Tất cả những con số nói trên là lấy từ các con số chính thức của TKV. Nếu không biến báo như thế, IRR còn thấp hơn nữa.

Theo tôi bản thân TKV cũng muốn dừng dự án Nhân Cơ nhưng chưa tìm ra lý do chính đáng, lại sợ trách nhiệm nên bản thân họ khó có quyết định dừng. Chỉ có một nơi có thể ra lệnh dừng để giảm bớt thiệt hại: Đó là bên phía Đảng và dựa vào kết luận của Bộ Chính trị ngày 24-4-2009 trong Thông báo số 245- TB/TW ghi rõ: “Riêng Dự án Nhân Cơ, cần rà soát lại toàn bộ các vấn đề có liên quan, nhất là việc đánh giá hiệu quả kinh tế và tác động môi trường, nếu thực sự có hiệu quả và bảo đảm yêu cầu về bảo vệ môi trường thì mới tiếp tục triển khai thực hiện”. Đó là lối thoát trong danh dự duy nhất.



BLOG NGUYỄN VĨNH
Thứ sáu, ngày 17 tháng năm năm 2013

Chúng ta đọc 40 “khẩu hiệu” dưới đây thì thấy sức sản xuất khẩu hiệu ở nước Việt mình khiếp hãi thật. Đây chỉ nói về bảo vệ rừng, là của ngành lâm nghiệp thôi. Chứ nhìn sang bao nhiêu chục/trăm ngành, giới xã hội, tổ chức… ở khắp nước mình thì có mà cả ngàn, cả chục ngàn khẩu hiệu khác nữa. 

Quay lại ngành lâm nghiệp. Ngẫm mà xem, chỉ cần thực hiện được trọn vẹn một, hai khẩu hiệu trong cái số 40 khẩu hiệu kia thì chắc giờ đây rừng không đe dọa sẽ mất hết như báo chí truyền thông liên tục nhắc nhở cảnh báo. Và cũng không còn thông tin lũ quét lũ ống và ngập lụt khắp nơi rình rập như nhiều năm qua toàn dân chúng ta chứng kiến. 

Điều đáng nói là bao nhiêu tiền của ngân sách đã đổ ra để giao cho lâm nghiệp bảo vệ rừng, lập các dự án và thực thi trồng rừng phát triển rừng...; rồi là lập nên bao nhiêu đội kiểm lâm, cắt đặt trấn giữ bao nhiêu khu rừng gỗ quý, các rừng cấm rừng nguyên sinh, nhưng rừng vẫn cứ bị lâm tặc xô tới chặt phá mang gỗ đi, qua mặt cả... kiểm lâm mới tài! Đến mức bây giờ trong nhiều báo cáo và văn kiện chính thức phải ghi rằng "rừng nước ta ngày càng cạn kiệt". Chỉ riêng điều này thôi thì ngành lâm nghiệp xem ra vẫn còn một món nợ lớn với dân mình mà rõ ràng họ chưa trả nha. 

Khẩu hiệu là một chuyện. Vấn đề là tổ chức thực hiện. Là các hành động cụ thể và thiết thực. Cũng còn là vấn đề chống các nhóm lợi ích lũng đoạn, là công cuộc chống tham nhũng phải giương cao, có vậy mới mong các mục tiêu của khẩu hiệu thành hiện thực.

Còn như khẩu hiệu chất lên cho nhiều, khẩu hiệu cốt hô lên cho to cho kêu... thì mãi mãi chỉ là thứ khẩu hiệu suông mà thôi!   

Vệ Nhi

“RỪNG LÀ VÀNG, NẾU TA BIẾT BẢO VỆ RỪNG THÌ RẤT QUÝ”

1. Bảo vệ môi trường là sự nghiệp của toàn Đảng, toàn dân và toàn quân 

2. Bảo Vệ Môi Trường Là Trách Nhiệm Của Toàn Xã Hội.

3. Bảo vệ môi trường là nghĩa vụ của mỗi công dân

4. Mỗi người đều có thể làm cho thế giới sạch hơn

5. Bảo vệ rừng là bảo vệ lá phổi của chính mình

6. Công nghiệp hóa, hiện đại hóa phải đi đôi với bảo vệ môi trường

7. Vì môi trường trong lành, hãy chung sức xây dựng … Xanh – Sạch – Đẹp

8. Nhân dân…. nhiệt liệt hưởng ứng Chiến dịch Làm cho thế giới sạch hơn

9. Vì tương lai quê hương đất nước, hãy giữ lấy màu xanh và làm sạch môi trường

10. Tích cực hành động vì môi trường xanh – sạch – đẹp

11. Hãy giữ gìn vệ sinh, không vứt rác ra đường

12. Nước sạch và vệ sinh môi trường là nhu cầu của cuộc sống

13. Trồng thêm một cây xanh là thêm một hành động vì môi trường

14. Xanh biển, xanh rừng, xanh đất nước; Sạch làng, sạch bản, sạch đường phố

15. Sống tốt cho môi trường là sống tốt cho chính mình

16. Môi Trường Hôm Nay – Cuộc Sống Ngày Mai

17. Bảo Vệ Môi Trường Là Bảo Vệ Chính Cuộc Sống Của Chúng Ta

18. Môi Trường Là Cuộc Sống – Cuộc Sống Là Môi Trường

19. Để tương lai tương sáng – Hãy hành động hôm

20. Tôi và bạn – Hãy chung tay vì cuộc sống của chúng

21. Hãy Hành động Vì Môi Trường Xanh – Sạch – đẹp.

22. Môi Trường ô Nhiễm Phá Tan Cuộc Sống Yên Bình Của Bạn

23. Hành động hôm nay – an toàn cho tương lai.

24. Bảo vệ môi trường, bảo vệ sự sống.

25. Bảo vệ môi trường, hãy bắt đầu ngay từ bây giờ.

26. Trái đất cần chúng ta! Hãy liên kết chống lại biến đổi khí hậu

27. Cộng đồng liên kết chống lại biến đổi khí hậu

28. Nước là máu của sự sống

29. Bảo vệ môi trường là bảo vệ sức khỏe con người

30. Hãy bảo vệ nguồn nước!

31. Chung tay bảo vệ môi trường

32. Bảo vệ rừng là bảo vệ cuộc sống

33. Trước khi chặt một cây, hãy trồng một rừng cây

34. Chung tay vì một môi trường bền vững

35. Vì một đô thị không có rác

36. Nhiệt liệt hưởng ứng Chiến dịch Làm cho thế giới sạch hơn năm 2009

37. Rác là nguồn gây ô nhiễm, hãy làm sạch rác ở mọi nơi

38. Hãy giữ gìn vệ sinh, không vứt rác ra đường

39. Tất cả vì môi trường xanh – sạch – đẹp

40. Rừng: Giá trị cuộc sống từ thiên nhiên

(VD-CD sưu tầm) 


BLOG PHƯỚC BÉO
Thứ năm, ngày 16 tháng năm năm 2013
Không bất ngờ lắm đâu!
http://phuocbeo.blogspot.no/2013/05/khong-bat-ngo-lam-au.html

Báo GDVN vừa đăng tít : "Tỷ lệ chọi: Các trường công an, quân đội 'tăng ngoạn mục'"

Báo còn cho biết, lượng hồ sơ ĐKDT vào các trường ĐH, CĐ năm nay có những thay đổi bất ngờ. Trong khi nhiều trường khối kinh tế giảm mạnh thì khối công nghệ, đặc biệt là các trường khối công an, quân đội tăng ngoạn mục.

Theo thông tin từ Cục Nhà trường (Bộ Quốc phòng), tổng số thí sinh ĐKDT tuyển sinh quân sự vào các trường quân đội tăng hơn 74% so với năm 2012.

Trong đó, miền Bắc tăng mạnh hơn với  81,33%, miền Nam là 60,7%. Thông tin từ Cục Đào tạo (Bộ Công an), lượng hồ sơ năm nay cũng tăng rất mạnh, đặc biệt số thí sinh nữ; ví dụ như tại Học viện An ninh, số hồ sơ ĐKDT tăng đến hơn 60%.

Thật ra, kết quả đó không có gì bất ngờ lắm đâu, nó phản ánh đúng và báo hiệu một tín hiệu xấu, rất xấu cho nền kinh tế đất nước. Khi bài toán thất nghiệp tăng nhanh và nan giải cho tất cả các ngành nghề thì việc chọn ngành công an, bộ đội là dễ hiểu, ra trường là có việc làm ngay, lương cao, ổn định, nhiều phụ cấp... và (cười) ít tốn tiền mua áo quần, giày vớ khi đi làm. Đủ năm, đủ tháng lại lên lon, lên lương...

Đã thế, thời bình mà năm nào cũng thấy Thủ tướng ký quyết định "thăng" gần hơn cả trăm tướng, thấy phát thèm. Trong chiến tranh, chỉ vài chục ông tướng thôi đã khiến bọn Pháp, Mỹ, Trung Quốc, Pôn Pốt... "đái ra quần", huống hồ chi bây chừ... đi đâu cũng thấy tiến sĩ và tướng.

Dân mình bao đời cũng vậy, linh động, thực tiễn, tâm lý đám đông lại thêm cái cố tật "láu cá vặt"... nên thấy cái gì có lợi trước mắt là theo ngay.

Chỉ khổ một điều, vấn đề yêu đương, lập gia đình (lý lịch) của mấy anh chị này hơi "khắc khe" một tí. Chẳng sao, "vì nước quên thân, vì dân phục vụ" là tốt rồi.

Ngày xưa, mấy đứa trẻ biếng ăn được các bà mẹ đem "chú công an" ra dọa khiến bọn trẻ sợ phát khiếp, phát khóc. Ngay nay, cũng thấy vui vui là hình như bọn trẻ không còn "sợ" công an nữa, áo quần "quân phục, quân trang" trẻ em được bán đầy đường. Có lẻ tâm lý bọn trẻ thích màu sắc rực rỡ hay đơn giản chỉ để làm "oai", làm "ngầu" với chúng bạn.

Tuổi thơ, đứa nào chẳng mơ mộng được làm những điều mà mình mong muốn, thế nhưng thực tế muối mặt, chứng kiến bao nhiêu điều vô lý bất công, nhìn những thành viên "người lớn" trong gia đình, ngoài xã hội bần thần, đầu tắt mặt tối với cuộc sống mưu sinh hiện tại khiến chúng chạnh lòng. Làm dân lại hay bị hành. Thôi thì, làm công an, làm bộ đội cho nó "lành".

Chỉ hy vọng các bạn,

Học mau ra trường để mà bắt "sâu", "sâu" nhiều lắm rồi...

Học mau ra trường để mà bảo vệ biên cương biển đảo, Hoàng Sa và Trường Sa nguy lắm rồi!


BLOG TRƯƠNG DUY NHẤT 

Cực sốc: Thay vì hàm ơn và trân trọng tấm lòng của viên cựu binh Mỹ, phóng viên chiến trường Ronald Haeberle, tác giả những bức ảnh nổi tiếng về vụ thảm sát Mỹ Lai, thông dịch viên bảo tàng Sơn Mỹ lại công khai xuyên tạc, bôi nhọ và dùng những giọng điệu đầy xách mé, miệt thị khi nói về ân nhân đặc biệt này.

“Ông ấy được quân đội giao cho 2 máy ảnh lắp phim đen trắng. Ông ấy chụp được 40 hình và nộp lại cho quân đội Mỹ. Một máy của cá nhân mang theo lắp phim màu chụp được 18 tấm ảnh sau đó dùng tuyệt đối bí mật như một tài sản để kiếm tiền. 1 năm 2 tháng sau, câu chuyện về vụ thảm sát dân thường ở đây vẫn chưa bị  phanh phui ra công luận, thì tay phóng viên chụp ảnh này đã tung hình mình có bán cho một phóng viên người Nhật sống ở Mỹ, ông ấy kiếm được 45.000 USD. Để kiếm thêm tiền, phóng viên này đã rửa phim gốc ra và số hình được rửa, ông ấy bán cho tạp chí Life ở Mỹ và thu về 35.000 USD nữa…”

Trích đoạn đầu trong một clip ghi cảnh một thuyết minh viên bảo tàng Sơn Mỹ đang giới thiệu với du khách về sự kiện Mỹ Lai.

Chưa nói về nhiều nhầm lẫn tai hại khác, chỉ nói đoạn giới thiệu Ronald Haeberle đã không thể chấp nhận được. Cách cô thuyết minh viên nói về Ronald Haeberle rất xách mé và cực kỳ vô văn hóa.

Nghe tin này, Ronald Haeberle rất buồn và… bực! Ông nói: “Đây là lời nói dối từ phía bảo tàng. Tôi không bán các bức ảnh cho bất kỳ một phóng viên Nhật Bản tại Nhật hoặc tại Hoa Kỳ để lấy 45.000 USD”.

Nguyên văn thư của Ronald Haeberle:
“I just checked my financial records and no sale of photographs were made to any Japanese reporter in Japan or the USA for $45,000. This is a LIE by the museum.

If you findout the name of the reporter, let me know!!!”

Hèn gì hai lần cùng Ronald Haeberle về Mỹ Lai, đều chứng kiến những kiểu cách ứng xử rất kém văn hóa của đội ngũ cán bộ quan chức văn hóa- bảo tàng Quảng Ngãi dành cho ông. Thay vì tiếp xúc để tranh thủ lắng nghe, khai thác làm sáng tỏ thêm những vấn đề còn tranh cãi hoặc chưa được tiết lộ về sự kiện Mỹ Lai, Bảo tàng Sơn Mỹ lại cử người bí mật bám theo để quay phim, ghi âm xem ông gặp ai, nói chuyện gì? (Bấm đọc lại bài: Câu chuyện hậu Mỹ Lai: Quảng Ngãi đón tiếp Ronald Haeberle và “cậu bé Mỹ Lai” Trần Văn Đức như thế nào?)

Dịp kỷ niệm 45 năm thảm sát Mỹ Lai, ngay cả vị Bí thư tỉnh ủy Quảng Ngãi cũng không biết đứng dCựu binh Mỹ, phóng viên chiến trường Ronald Haeberle được xem như một ân nhân đặc biệt của Mỹ Lai. Nhờ những bức ảnh nổi tiếng của ông, vụ thảm sát Mỹ Lai được phanh phui và kết án. Thế nhưng tại chính Mỹ Lai, người ta đã xuyên tạc, bôi nhọ và miệt thị ân nhân của mình với một lối rất vô văn hóa.

ậy nhường ghế cho Ronald Haeberle. Ban tổ chức chỉ bố trí cho Ronald Haeberle một chiếc ghế thừa kê ké bên cạnh bàn Bí thư tỉnh ủy Võ Văn Thưởng. Trong khi Ronald Haeberle trầm ngâm theo dõi chương trình tưởng niệm thì Bí thư Tỉnh ủy Võ Văn Thưởng luôn xoay người nói chuyện và cười rất tươi. Sát cạnh Bí thư Thưởng là Phó Bí thư thường trực kiêm Chủ tịch HĐND tỉnh Quảng Ngãi Phạm Minh Toản. Ông nở nụ cười tươi và nhìn tạo dáng khá điệu khi thấy tôi giương máy ảnh (Bấm đọc lại bài: Ronald Haeberle, lần thứ 3 trở lại)

Những hình ảnh kệch cỡm, phản cảm và… vô văn hóa!




Read more »

MINH DIỆN - TIỀN TƯƠI CHỮ HÉO!


Chạy đua vào 'TRƯỜNG ĐIỂM'
              * MINH DIỆN
                
Ông Nhuận có đứa cháu gái bảy tuổi, học lớp hai, một trường trong quận nội thành. Trường điểm, lớp chọn đàng hoàng. Để vào được trường  ấy, bố mẹ cháu đã phải chạy đôn đáo cửa dưới, cửa trên, của sau, cửa hông, tốn khá nhiều rượu ngoại, phong bao.


Cả nhà ông Nhuận vui mừng, nghĩ con cháu mình đã được học một trương tử tế, không ngờ ngay trong ngày khai giảng ông đã thất vọng vì bị moi tiền. Cô giáo gợi ý tặng phong bao thay hoa, và độ dày của phong bao quyết định sự quan tâm của cô giáo tới học trò.

                - Chạy trường, chạy lớp rồi, lại phải chạy chỗ ngồi !

                Ông Nhuận  nói với tôi như vậy, và  nhích mép cười mỉa mai.

             Vốn dè xẻn ăn nói, nhưng ông Nhuận bảo không thể nín được, vì cái cảnh “Tiền tươi chữ héo” trong ngành giáo dục hiện nay. Bên ấm trà đậm chát, ông  nói tiếp :
               - Tôi bảo không tặng phong bì, nuông thói hư. Con dâu tôi nói: “ Làm thế  thì con con  sẽ phải ngồi  ở hàng cuối, cô giáo không thèm ngó tới ạ! Đã cho con vào trường điểm, lớp chọn mà tiếc vài trăm ngàn để nó bị phân biệt đối xử hay sao?”. Thế là nó bỏ phong bao 500 ngàn. Kết quả con bé được ngồi bàn thứ 3. Như vậy là có người còn tặng cô nhiều tiền hơn...   

               Cháu ông Nhuận học lớp bán trú, mỗi tháng phải đóng hơn một triệu đồng, thời gian học từ bảy giờ sáng đến bốn giờ chiều, trưa ăn uống tại trường.   Ông nghĩ, với kiến thức lớp hai và với sức lực của một đứa bé bảy tuổi, học như vậy là quá tải và quá sức . Nhưng  hôm nào cũng vậy, đúng bốn giờ chiều, vừa  tan lớp, cháu lại phải  học thêm. Nơi học thêm chỉ cách  lớp cháu vừa học không đầy hai trăm mét. Và thật  trớ trêu, người dạy thêm không phài ai xa lạ, mà chính  là cô giáo chủ nhiệm của cháu. Vừa dạy bên kia xong, chạy qua bên này dạy tiếp, cũng trò ấy , cũng bài học ấy.  Từ cô chủ nhiệm  lớp điểm trường công đạo mạo, thoắt  biến thành  gia sư chạy sô.  Vẫn bộ áo dài mềm mại , vẫn  chiếc thẻ đeo trên ngực, chỗ  trái tim cao quý  “người giáo viên nhân dân”. Những đứa trẻ bảy tuổi, đang ham chơi, sức lực mỏng manh  bị nhồi nhét  những bài học  cũ, mệt mỏi, chán ngán, nhìn cô giáo bằng đôi mắt rất thiếu thiện cảm. Cô giáo có nhận ra không?  Vì tiền cô không nhận ra điều đó,  nói đúng hơn, cô bất cần quan tâm đến diều đó, đạp phăng lên  cả nhân cách của  mình.

              Quan hệ giữa cô giáo với phụ huynh nhẽ ra phải rất thiêng liêng, nhưng khi đã chạy sô dạy kèm như cô giáo lớp hai kia, thì chả khác gì hai người bình thường mua bán với nhau. Hãy nghe  một cuộc  đối thoại  giữa phụ huynh và cô giáo, lúc  thanh toán tiền dạy thêm.

               Cô  giáo  nói với phụ huynh, ngay trước mặt học sinh của mình:
              - Tháng này tiền học thêm của bé  năm trăm  sáu chục ngàn!

              Phụ huynh nhẩm tính  và nói:
              - Trong tháng có ba ngày lễ , cô nghỉ dạy, sao không trừ?

              - Trừ đi bốn chục  rồi ?

               Mẹ  đang ngần ngừ, bé gái học trò  nhanh nhẩu lên tiếng:
              - Mỗi buổi học thêm ba chục ngàn, ba buổi chín chục ngàn ạ!

              Cô giáo nói với phụ huynh:
              - Thế thì  còn  năm trăm mốt!

              Phụ huynh  đưa xấp tiền cho cô giáo, nói:
              - Đây là năm trăm năm chục ngàn, cô thối lại  bốn chục!

              Cô giáo đếm lại tiền , bỏ vào túi xách, làm bộ lục túi , rồi cười:
              - Không có tiền lẻ,  thiếu  lại bốn chục nghe!

              Phụ huynh  chưa kịp nói, thì học sinh  phản ứng:
              - Tháng trước cô còn thiếu  hai chục chưa trả!

              Cô giáo bậm môi, móc túi lấy sáu chục trả lại phụ huynh. Học sinh nhận ra cô giáo nói dối, vì  trong  túi  có  tiền lẻ!  

               Tôi không nêu tên trường, tên lớp, tên  cô giáo ông Nhuận kể, bởi đâu  phải cá biệt, mà là  là phổ biến. Nói không ngoa,  đó  là sản phẩm  đúc ra từ  một  cái lò  giáo dục nước nhà. Có lẽ  không ở đâu   có thứ sản phẩm kém chất lượng đến thế!

               Những sản phẩm bị méo mó, vênh váo, ngay từ trong cái khuôn méo mó!  Có ở đâu trên thế giới này, từ khi đứa trẻ hai tuổi, cha mẹ đã  phải chạy trường lớp.  Cái gọi là  trường mẫu giáo với các lớp mang tên: Mầm Non, Chồi Xanh, Lá Biếc, nghe vừa dịu dàng vừa gợi mở tương lai, xem ra lại qúa hào nhoáng, màu mè.  Nhưng ngay cái cánh cửa đầu tiên bước vào đời ấy đã có sự phân biệt sang hèn, giàu nghèo. Quả là một thứ 'dịch vụ’ hợp pháp của ngành giáo dục. Cái kiểu cứ như thế này thì mầm, chối, lá bị héo hết mất thôi! Người ta bày ra trường điểm, trường thường, trường công, trường tư. Phương tiện thông tin không tiếc lời quảng cáo, kích thích  đua chen. Gọi trẻ như mầm non, và không ngớt lời ca tụng lòng yêu trẻ, nhưng những mầm nón ấy không được ươm trên cùng một mảnh đất! Con cháu quan chức, người giàu   ươm nơi  đất tốt, là những  trường điểm . Quan càng to, đại gia càng nhiều tiền, trường càng đẹp, đầy  đu tiện nghi, thầy cô giáo giỏi. Con cháu công chức bình thường  phải vào những trường loại thấp . Con  cháu  công nhân,  những người lao động tự do, và  dân nghèo đừng mơ tới những mái trường khang trang. Các nhà giáo dục có bao giờ nhìn vào những đôi mắt trẻ thơ và biết xấu hổ không? Nếu còn biết xấu hổ thì xin đừng  rêu rao câu “Vì sự nghiệp trăm năm trồng người!”.

               Mẫu giáo đã vậy, lên  lớp một cuộc chen lấn càng quyết liệt hơn. Những tuyến nọ, tuyến kia,  chuẩn này,  chuẩn nọ, với các chỉ tiêu úp  mở. Vì những khái niệm đó mà cha mẹ học sinh phải chạy vạy, dẫm đạp lên nhau. Cổng trường chả khác cổng chợ,  buôn bán tiền tươi để rồi đưa ra những mớ ra chữ héo!  Một luật bất thành văn, là thày này, cô nọ, sếp kia, được mấy suất  học sinh trái tuyến, hoặc lớp điểm, trường chuyên, với cái giá có khi lên tới chục triệu một suất.

              Tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông,rồi đại học! Quãng thời gian dài dằng dặc như gánh nặng đè lên đôi vai học sinh, sinh viên và cha mẹ các em.  Không thể kể  hết những tiêu cực. Tiền học phí chỉ chiếm một tỷ lệ rất nhỏ trong  các khoản tiền cha mẹ học sinh phải đóng góp. Khoản thu nào cũng được coi là chính đáng  nhân danh quyền lợi của học sinh, nhưng thực tế vào túi thầy cô và các quan chức ngành giáo dục.

              Các nước tư bản như Mỹ, Pháp, Anh, Đức học phổ thông không mất tiền, thậm chí còn được cấp học bổng. Việt Nam, dưới chế độ xã hội chủ nghĩa ưu việt,  các khoản tiền chi phí cho một  học sinh từ tiểu học đến đại học,  là gánh nặng nhiều người  không kham nổi. Bình quân mỗi học sinh một năm  hơn năm triệu đồng. Những trường điểm mỗi tháng hai, ba triệu. Những trường Tây dỏm  năm, sáu trăm đô...

              Cái cảnh tiền thật chữ giả, tiền tươi chữ héo ấy phơi bày lộ liễu không dấu giếm. Trên nhiều trang Blog, đăng công khai học thuê 50 ngàn một buổi, thi thuê mỗi môn 7 điểm 700 ngàn, 9 điểm 900 ngàn,  bán  luận án thạc sỹ, tiến sỹ với giá thỏa thuận. Nạn học giả bằng thật tràn lan. Đạo đức thầy cô và học trò xuống cấp kinh khủng.

              Người ta nói “Nhà văn, nhà báo, nhà giáo nhà nghèo”, nhưng thực tế không phải như vậy. Thời buổi này, nhiều nhà văn, nhà báo giàu sụ nhờ bẻ cong ngòi bút bợ đỡ quan tham, nhiều nhà giáo phất lên nhờ bán chữ. Thầy Th, ở khu phố tôi, mua xe hơi, xây nhà lầu bằng tiền luyện thi đại học. Ông ta vừa xây một ngôi nhà ba tầng, mở ba lớp luyện thi, mỗi tháng thu gần 100 triệu. Ông hiệu trưởng Trường đại học công nghiệp thành phố Hồ Chí Minh, anh hùng thời đổi mới Tạ Xuân Tề, bị chính con  mình tố lên trang mạng, là “Bố chỉ cần ngồi ghế hiệu trưởng thêm hai năm là có thêm 100 tỷ”. Thử hỏi có nghề nào kiềm tiền dễ như vậy không.

              Mớ kiến thức học sinh, sinh viên Việt Nam phải mua giá đắt, bằng đồng tiền mồ hôi nước mắt và cả xương máu của cha mẹ giá trị tới đâu? Ông  bộ trưởng  giáo dục Phạm Vũ Luận  thừa nhận, đó là “Kiến thức và víu, thiếu thực tế, trình độ ngoại ngữ, tin học kém cỏi”.   Theo ông Phạm Vũ Luận, nguyên nhân là : “ Thiếu thầy cô tốt”.

             Ông Trần Trọng Nghĩa, đại biểu Quốc hội thành phố Hồ Chí Minh, nói mỗi năm nhà nước đầu tư hàng trăm tỷ biên tập sách giáo khoa, nhưng thật mỉa mai, khi học sinh Việt Nam lại phải học tô lá cờ Trung Quốc trong sách giáo khoa, và đến năm học 2013, vẫn chưa cập nhật chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa vào môn lịch sử. 

             Cách đây vài năm, tia hy vọng lóe lên khi ông Nguyễn Thiện Nhân làm Bộ trưởng Giáo dục - Đào tạo, vội vàng tung ra con bài 'Hai không', rồi lại hùng hồn tuyên bố '4 không', dấn lên 'chiến lược' 5 không: “Không tiêu cực trong thi cử, không bệnh thành tích, không vi phạm đạo đức nhà giáo, không ngồi nhầm lớp, không đào tạo không theo nhu cầu”. Kết quả, chằng khác gì ném hòn đá xuống ao bèo, chút sóng lặng nhanh, bèo lại khép kín. Ông Nguyễn Thiện Nhân lên Phó Thủ tướng, được phong danh hiệu Nhà giáo ưu tú, vào Bộ chính trị, bỏ lại ngành giáo dục phía sau vẫn như xưa! Ông hăng hái đầy chủ quan và nhằng thêm cái đuôi quan liêu, mở cuộc gọi là 'cải cách', 'đổi mới' giáo dục, như thẻ Bộ này đất để ông được dịp trổ tài dụng võ. Nhưng khác nào như cuộc thi rầm rộ chạy một vòng quanh sân vận động, mệt, tốn kém, rối tung rối mù lên, rồi cuối cùng lại trở về vị trí cũ!

              Ngày  22-3-2013, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng chất vấn Bộ trưởng giáo dục Phạm Vũ Luận: “Hết nhiệm kỳ này chất lượng giáo dục có khởi sắc không?”.

              Bộ trưởng Phạm Vũ Luân trả lời: “Xin hứa với Chủ tịch và các đại biểu Quốc hội, sẽ đem hết trí tuệ, quyết tâm để cùng toàn ngành giáo dục, toàn dân, triển khai các hoạt động cụ thể nhằm thực hiện đổi mới căn bản  toàn diện nền giáo dục. Hy vọng chất lượng giáo dục nước nhà từng bước thay đổi, có sự nâng cao chất lượng!”...

             Lời hứa cùa ông Bộ trưởng giáo dục trước ngưỡng cửa các phòng thi sắp mở để đón 1.700.000 thí sinh đại học. Liệu họ có được thi cử nghiêm túc, học hành tử tế, khi ra trường có việc làm, hay vẫn chịu cái cảnh “Tiền tươi chữ héo?” thưa ngài Bộ trưởng!

             Và chúng ta có nên tin và hy vọng không nhỉ? Câu trả lời giành cho các bạn.

M.D                                                                 

-----------------

Read more »

Phạm Thanh Nghiên - Một đóa hoa, một tà áo và hai chế độ



Phạm Thanh Nghiên
              
Đau xót, phẫn nộ, cảm phục và tự hào… là cảm xúc của những con người có lương tri khi phiên tòa xử hai sinh viên yêu nước Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên vừa kết thúc. Sẽ còn nhiều nữa những lời ca ngợi dành cho hai em, đồng nghĩa với việc nhà cầm quyền phải đứng trước một sự phán xét nghiêm khắc của những người yêu tự do và công lý.


Sự việc Uyên không được mặc chiếc áo dài truyền thống để ra tòa làm tôi liên tưởng đến một “giai thoại” rất đẹp về một người con gái đã đi vào thơ ca và được chế độ này ca tụng. Tất nhiên, cũng có không ít người cho rằng, người con gái ấy chỉ là một nữ khủng bố hay một nhân vật không có thực, được dựng lên nhằm “tô son điểm phấn” cho những mưu đồ chính trị. Người viết bài này tạm công nhận giả thiết đây là một nữ anh hùng: Võ Thị Sáu.

Thời cắp sách, tôi đã phải học thuộc lòng những câu thơ sau của Tố Hữu, để rồi cũng có khi mơ mộng: nếu đất nước có giặc, mình cũng sẽ hiên ngang như thế.
 “Người con gái trẻ măng
Giặc đem ra bãi bắn
Đi giữa hai hàng súng
Vẫn ung dung mỉm cười
Ngắt một đóa hoa tươi
Chị cài lên mái tóc
Đầu ngẩng cao bất khuất
Ngay trong phút hy sinh.
Bây giờ dưới gốc dương
Chị nằm nghe biển hát.”

Theo miêu tả của những người cộng sản thì những tên giặc Pháp nói chung và những tên cai tù thời Pháp nói riêng đều vô cùng tàn bạo và khát máu. Còn những người cộng sản (và chế độ cộng sản) thì tất nhiên rồi, là hiện thân của Chân- Thiện - Mĩ. Là những gì tốt đẹp, nhân văn và đáng ca ngợi nhất. Tên thực dân năm xưa đã kết án tử hình kẻ đã ném lựu đạn làm chết cai tổng và bị thương 20 tên lính Pháp.

Thành tích của chị Sáu hơn sáu mươi năm trước hẳn là niềm mơ ước của quân đội Hoa Kỳ ngày nay. Trước khi mở một chiến dịch truy quét quân khủng bố, quân đội Hoa Kỳ với vũ khí tối tân hiện đại, chưa kể trình độ khoa học kỹ thuật tiên tiến bậc nhất thế giới cũng phải “nát óc” tính toán làm sao để vừa tiêu diệt được những tên khủng bố, vừa hạn chế đến mức thấp nhất thương vong dành cho dân thường. Thế mà vẫn không tránh khỏi những rủi ro ngoài ý muốn. Để rồi chịu sự chỉ trích của dư luận thế giới và của chính người dân Mỹ. Chị Sáu quả là tài …thánh hoặc ít ra, quả lựu đạn mà chị sử dụng có một khả năng đặc biệt: giết người theo ý muốn. Xin nhắc lại, địa điểm chị Sáu chọn để hành động là chợ Đất Đỏ, nơi người dân qua lại mua bán tấp nập. Không hiểu sao tên cai tổng và hai mươi tên lâu la của y lại ùn ùn kéo nhau đi chợ để rồi “từ chết đến bị thương” trong khi người dân không ai hề hấn gì. Khi áp giải chị Sáu ra pháp trường, những tên cai tù khét tiếng tàn ác đó lại cho phép, thậm chí ngoan ngoãn …đứng đợi để chị làm cái việc rất …đỏm dáng là “ngắt một đóa hoa tươi, chị cài lên mái tóc” nữa. Còn gì đẹp hơn hình ảnh của một thiếu nữ được chết cho Tổ Quốc trong sự ngạo nghễ, lãng mạn như thế. Đó là câu chuyện của 61 năm về trước.

Hôm nay, trong một phiên tòa “công khai và công bằng” của một chế độ “nhân đạo” và “dân chủ gấp triệu lần nước Mỹ”. Hai “bị cáo” tuổi đời còn rất trẻ đã nhận bản án tổng cộng 14 năm tù giam, 7 năm quản chế cho cái gọi là “tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam”. Mặc dù trong số 90 triệu người dân Việt Nam chưa một ai được may mắn chiêm ngưỡng bản mặt của nhà nước xã hội chủ nghĩa nó thế nào. Tại vì bây giờ vẫn đang ở… “thời kỳ quá độ”(đảng bảo thế). Tức  đang trong giai đoạn trung gian, chuyển tiếp, nói trắng ra là …chửa thành hình. Ngay đến anh hai Tàu khựa trình độ vượt bậc chú em, cũng chỉ dám nhận mình là “đang tiến lên CNXH” (chưa đến đích). Nhà nước CHXHCN Việt Nam không hề tồn tại trên thực tế. Giống như tôi và nhiều người trước đó, Uyên và Kha đã bị buộc tội “chống một thứ không có thực”. Một bài thơ bày tỏ lòng yêu nước, chống quân xâm lược Trung Quốc và một khẩu hiệu mang nội dung: “Tầu khựa hãy cút khỏi biển Đông” được đem ra làm bằng chứng kết tội “bị cáo” chống nhà nước, chống lại dân tộc mình. Những kẻ kết tội Kha và Uyên đã ngang nhiên và trắng trợn thừa nhận khát vọng được trở thành nô lệ của kẻ xâm lược.

Những tên cai tù khét tiếng độc ác của một chế độ “vô nhân đạo” còn cho chị Sáu …làm dáng trước khi chết. Chúng cũng không cấm chị “ngẩng cao đầu” và “mỉm cười” khi ra pháp trường, cử chỉ được coi là thách thức và hạ nhục đối phương. Thế mà, một chế độ (mạo nhận) nhân đạo hàng đầu thế giới lại từ chối không cho Đinh Nguyên Kha mặc một bộ đồ đẹp, cấm Phương Uyên mặc chiếc áo dài truyền thống, niềm tự hào của phụ nữ Việt Nam để đứng trước tòa. Không những thế, mẹ của Phương Uyên đã phải trải qua một hành trình đầy gian khổ, tranh đấu để đòi cho con gái được hưởng cái quyền….đeo kính vì mắt Uyên bị cận nặng. Chưa bao giờ hai chữ “nhân đạo” lại trở nên xấu xa đến thế.

Người Pháp dựng lên nhà tù Côn Đảo để giam giữ người cộng sản. Người cộng sản dựng lên nhà tù để cầm tù Dân tộc mình.

Hãy xem người cộng sản định nghĩa về nhà tù Côn Đảo:
“Côn Đảo là một quần đảo gồm 16 hòn đảo lớn nhỏ nằm về phía Đông Nam nước ta. Năm 1858, sau khi Pháp nổ tiếng súng đầu tiên tại cửa biển Đà Nẵng mở đầu cho cuộc xâm lược nước ta đến ngày 28/1/1861, Pháp đưa ra bản Tuyên cáo chiếm lĩnh Côn Đảo. Ngày 1/2/1862, Pháp bắt đầu xây dựng tại đây một hệ thống nhà tù lớn nhất Đông Dương để nhằm thủ tiêu các chiến sĩ cách mạng bằng khổ sai, nhục hình, đói khát, bệnh tật; chúng tìm mọi cách để thủ tiêu nhân cách, xóa bỏ nhân phẩm, giam hãm con người trong tình cảnh sống nhưng tuyệt vọng, sống cũng như chết.”

Thế nhưng, trong chốn “địa ngục trần gian” ấy, người cộng sản vẫn thành lập được các chi bộ cộng sản. Điển hình, Tôn Đức Thắng lập ra “Hội những người tù đỏ” và “hoạt động khá tích cực”. Nếu những gì người cộng sản kể và viết lại là sự thật, thì cái nhân quyền trên “thiên đường XHCN” còn thua xa cái “ngục quyền” mấy chục năm về trước dưới thời thực dân Pháp. Một đôi mắt kính, một bộ trang phục tươm tất còn “không được phép”, nói chi đến quyền lập hội, lập đảng (cho dù các quyền này đã được hiến định).

Cái sự hiên ngang, bất khuất của chị Sáu trong giờ phút hy sinh không biết do ai kể lại. Nhưng khí phách của hai bạn trẻ Uyên và Kha thì có hàng trăm người chứng kiến. Hãy nghe tuyên bố của Đinh Nguyên Kha: “Tôi trước sau vẫn là người yêu Nước, yêu Dân tộc tôi. Tôi không hề chống Dân tộc tôi. Tôi chỉ chống đảng cộng sản. mà chống đảng thì không phải là tội”.

Và hãy nghe Nguyễn Phương Uyên: “Tôi là sinh viên yêu nước. Nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì những người trẻ sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền đất nước. Nếu một sinh viên, tuổi trẻ như tôi  mà bị kết án tù vì yêu nước thì thực sự tôi không cam tâm.”

Tôi sẽ không bình luận thêm về lời tuyên bố đĩnh đạc và đanh thép của hai em. Nhưng, muốn nhắn nhủ với Phương Uyên rằng sẽ có nhiều những bạn trẻ khác  không vì bản án 14 năm tù của hai em mà sợ hãi. Chính dáng đứng hiên ngang và gương mặt rạng rỡ của Uyên và Kha trước tòa sẽ tạo nguồn cảm hứng, thôi thúc tuổi trẻ Việt Nam “đứng lên đáp lời sông núi”.

Người cộng sản vô thần nhưng có biết bao nhiêu câu chuyện linh thiêng về những “liệt sĩ cộng sản” đã và đang được kể lại. Nếu chị Sáu quả thực “linh thiêng” như lời đồn đại thì xin chị hãy phù hộ để ai cũng được “nghe biển hát”. Vì hiện nay, khi mà người cộng sản bắt bớ, bỏ tù những người đồng bào của mình chỉ vì dám bảo vệ chủ quyền biển đảo của tổ quốc trước sự xâm lược của ngoại bang. Biển sẽ không hát mà đớn đau, thét gào và cuồng nộ. Kết thúc bài viết này, xin nhắn nhủ với hai em Kha, Uyên, với bạn bè yêu quý của tôi và với chính mình rằng: những người vì Dân tộc mình mà tranh đấu, những người vì Tự do và Công bằng mà tranh đấu sẽ không bao giờ thất bại.

(Phạm Thanh Nghiên, số nhà 17, Phương Lưu 8, phường Đông Hải 1, quận Hải An, Hải Phòng. Điện thoại 0936 427687)

Read more »

Trần Trung Đạo - Đừng khóc cho Phương Uyên mà hãy sống cùng mơ ước của em

Trần Trung Đạo

Cô bé đứng trên bục cao, đôi kính cận có cọng dày, tóc vén cao, áo trắng học trò, thân hình mảnh mai trông giống như một cô bé học sinh 15 tuổi đang đứng bảng đen trong lớp học chứ không phải đứng trước tòa án Cộng Sản. Em không sợ hãi, không van xin, trầm tĩnh và tinh khôi như một thiên thần: "Tôi là sinh viên yêu nước, nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì những người trẻ khác sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền của đất nước. Nếu một sinh viên, tuổi trẻ như tôi mà bị kết án tù vì yêu nước thì thật sự tôi không cam tâm". 


Cạnh em, Đinh Nguyên Kha, áo sơ mi trắng, tóc cắt cao của một thanh niên Việt Nam kiểu mẫu. Nguyên Kha cũng dõng dạc: "Tôi trước sau vẫn là một người yêu nước, yêu dân tộc tôi. Tôi không hề chống dân tộc tôi, tôi chỉ chống đảng cộng sản. Mà chống đảng thì không phải là tội".

Hàng triệu người Việt Nam trong hai ngày qua sống trong tâm trạng vừa phẫn nộ, vừa xót xa nhưng cũng vừa hãnh diện. Phẫn nộ khi đọc bản án của đảng CS dành cho hai em, xót xa khi nhìn vóc dáng mảnh mai, yếu đuối của Phương Uyên, nhưng hãnh diện đến rơi nước mắt vì những câu nói lịch sử của hai em.

Trước ngày ra tòa Cộng Sản, không ít người nghĩ rằng giới lãnh đạo CSVN chắc cũng “giương cao đánh khẽ thôi” vì hai em còn trẻ, nhất là Nguyễn Phương Uyên không những là một cô bé khi bị bắt mới 20 tuổi mà còn là một cán bộ đoàn trường của đoàn Thanh Niên Cộng Sản Đại học Công nghiệp Thực phẩm. Đất nước khó khăn, lòng người ly tán. Chưa bao giờ Việt Nam đứng trước hàng trăm ngàn thử thách như ngày nay. Ngoài biển, như Việt Khang thét lên trong dòng nhạc của em “Giặc Tàu ngang tàng trên quê hương ta, Hoàng Trường Sa, đã bao người dân vô tội, chết ngậm ngùi vì tay súng giặc Tàu” và bên trong là một căn nhà đang đổ nát, một quốc gia bị phân liệt đến mức tận cùng, một nền kinh tế đang trên đà phá sản, giới lãnh đạo đảng CS dù độc ác, bất nhân, ti tiện, ngu xuẩn bao nhiêu cũng phải biết ngừng tay đao phủ để cứu vớt non sông và cứu vớt chính bản thân đảng. Nhiều người nghĩ thế. 

Trước ngày ra tòa Cộng Sản, không ít người có thể đã nghĩ hai em sẽ xin tha, sẽ tự thú, sẽ đầu hàng. Các em còn nhỏ và đời sống còn dài. Cuộc tranh đấu giữa các em và chế độ độc tài như trò chơi cút bắt. Bắt được xin tha, tha xong lại tranh đấu tiếp theo kiểu “vừa đánh vừa đàm” của người lớn. Nhiều anh chị của các em trước đây đã chơi trò chơi đó vì họ nghĩ muốn làm gì trước hết cũng cần phải sống, cần phải có mặt, cần phải có điều kiện để viết, để nói, và muốn thế hãy tạm thời thú nhận, có chết chóc ai đâu, chẳng người nào, cơ quan nào, tổ chức nào, dù quốc tế hay Việt Nam, tin một lời tự thú trong chế độ CS độc tài. Nhiều người nghĩ thế. 

Cả hai nhóm người tiên đoán như trên đều lầm. 

Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha không khuất phục. Chuyện “thú tội”, “xin khoan hồng” chỉ mới vài năm trước đây nhưng như đã thuộc vào quá khứ xa xôi, một thời kỳ còn chập chững đấu tranh, một phương pháp nay đã lỗi thời. Tranh đấu cho quyền lợi của dân tộc là một tự nguyện phát xuất từ trái tim và lòng yêu nước. Không ai bắt các em phải làm những việc các em không chọn lựa. Nhịp đập chân thành của con tim và tiếng gọi thiêng liêng của lòng yêu nước không cho phép một người gập đầu “xin khoan hồng”, “thú tội” dù chỉ là một hình thức trá hàng. Bảo vệ tổ quốc là một niềm vui, niềm hãnh diện. Nếu đã chọn hy sinh phải hy sinh cho trọn vẹn với lý tưởng của đời mình. 

Tình yêu nước trong lòng Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha vô cùng trong sáng. Không giống Nguyễn Thị Minh Khai trước giờ bị xử tử hô lớn “Đảng Cộng sản Việt Nam muôn năm!” để thể hiện tinh thần bất khuất, kiên trung của bà ta đối với đảng, hay Lê Hồng Phong, trong lời trăn trối cuối cùng ngoài Côn Đảo chỉ nguyện trung thành với đảng, Phương Uyên và Nguyên Kha chỉ nghĩ đến những bà mẹ Việt Nam đang buôn tảo bán tần, nghĩ đến các em thơ đang lây lất trên đường phố, nghĩ đến máu các chú bác đã đổ xuống ở Hoàng Sa, nghĩ đến nắm xương của các chú bác đã thành cọc cắm lên hải đảo Trường Sa. 

Ngày 16 tháng Năm 2013 là ngày lịch sử. 

Như đã có một lần trong lịch sử, ngày 26 tháng Hai năm 1285, Bảo Nghĩa Vương Trần Bình Trọng hô lớn “Ta thà làm quỷ nước Nam, chứ không thèm làm vương đất Bắc”. Chàng thanh niên Việt Nam Trần Bình Trọng chỉ mới 26 tuổi. 

Như đã có một lần trong lịch sử, ngày 17 tháng Sáu năm 1930, 13 đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng đã dành hơi thở cuối cùng của đời mình trên mặt đất này để gọi tên hai tiếng Việt Nam trước khi bước lên máy chém, tuyệt nhiên không ai trong số họ kể cả Đảng trưởng Nguyễn Thái Học hô Việt Nam Quốc Dân Đảng muôn năm. Đảng chính trị với họ chỉ là chiếc ghe để chèo dân tộc sang bến bờ độc lập chứ không phải mục tiêu, cứu cánh của cuộc đời họ hay của phe nhóm và tổ chức họ giống như đảng CSVN. Nguyễn Thái Học khi sống là Đảng trưởng Việt Nam Quốc Dân Đảng nhưng khi chết đã chết như bao nhiêu thanh niên yêu nước khác, thư thái ngâm những vần thơ tuyệt mệnh “Chết vì tổ quốc, chết vinh quang, lòng ta sung sướng, trí ta nhẹ nhàng”. Chàng thanh niên Việt Nam Nguyễn Thái Học chỉ mới 29 tuổi. 

Lịch sử mang tính thời đại và tính liên tục. Mỗi thế hệ có một trách nhiệm riêng, dù hoàn thành hay không, khi bước qua thời đại khác, vẫn phải chuyển giao trách nhiệm sang các thế hệ lớn lên sau. Sức đẩy để con thuyền dân tộc vượt qua khúc sông hiểm trở hôm nay không đến từ Mỹ, Anh, Pháp hay đâu khác, mà bắt đầu từ bàn tay và khối óc của tuổi trẻ. Lịch sử Việt Nam đã và đang được viết bằng máu của tuổi trẻ Việt Nam

Giới lãnh đạo Đảng cũng không “giơ cao đánh khẻ” như có người hy vọng nhưng bằng một bản án nặng nề, bẩn thỉu và hèn hạ nhất đối với hai em Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha. 

Mấy ngày nay trên nhiều diễn đàn khá đông người lại tiếp tục tranh cãi chuyện chủ nghĩa Cộng Sản còn sống hay đã chết. Thật ra, chủ nghĩa Cộng Sản sống hay chết tùy thuộc vào góc nhìn và cách phân tích bản chất của chế độ độc tài toàn trị Cộng Sản. Chủ nghĩa Cộng Sản, như một lý tưởng mà không ít người đeo đuổi trong thời trai trẻ, có thể đã chết tại Nga ngay sau khi Cách Mạng Tháng Mười bùng nổ 1917, đã chết tại Trung Quốc khi Mao Trạch Đông lên nắm chính quyền 1949, và chết tại Việt Nam khi Hồ Chí Minh cất tiếng trên quảng trường Ba Đình đầu tháng 9 năm 1945, nhưng từ đó đã bắt đầu một loại chế độ Cộng Sản thực tế với các đặc tính bất nhân, tàn bạo nhất trong các chế độc độc tài của lịch sử loài người. Chế độ đó vẫn còn tồn tại ở Việt Nam biểu hiện qua bản án khắc nghiệt dành cho Phương Uyên và Nguyên Kha. 

Bộ máy chính trị toàn trị, kinh tế lạc hậu, xã hội sa đọa, đạo đức suy đồi, hiện tượng sùng bái cá nhân, thói quen suy tôn lãnh tụ, lừa dối nhân dân, bưng bít có chủ trương, đỗ thừa có hệ thống của ý thức hệ Cộng Sản vẫn còn nguyên tại Việt Nam như từ ngày mới nhập cảng từ Liên Xô, Trung Quốc. 

Phương pháp đầu độc, tẩy não của đảng CSVN dành cho các em bé Việt Nam hoàn toàn giống phương pháp đầu độc thiếu nhi đang thực hiện tại Triều Tiên. Hình ảnh “Bác Kim” trong lòng thiếu nhi Triều Tiên như Bradley K. Martin mô tả trong tác phẩm “Dưới sự bảo bọc đầy tình thương của cha già dân tộc” (Under the Loving Care of the Fatherly Leader) không khác gì hình ảnh một “Bác Hồ” “tình thương bao la”, “cha già dân tộc”, “nhà thơ lỗi lạc”, “nhà quân sự thiên tài”, “nhà giáo dục vĩ đại” được Đảng nhồi nhét vào tâm hồn trong trắng của bao nhiêu thế hệ Việt Nam. 

Những ai còn nghĩ đến “hòa giải hòa hợp” với CS, còn tin vào lòng dạ chí thành của Thứ trưởng Ngoại Giao CS Nguyễn Thanh Sơn khi thắp hương trước phần mộ của các chiến sĩ VNCH ở nghĩa trang quân đội Biên Hòa hãy đọc lại bản án của đảng CS dành cho hai em Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên một lần nữa và tự hỏi có một phương pháp, một con đường nào, một hy vọng nào để dân tộc Việt Nam có thể sống chung với đảng CSVN. Một người có nhận thức chính trị căn bản nào cũng biết là không. 

Những ai còn hoài nghi vào sức mạnh dân tộc Việt Nam hãy đọc lại lời tuyên bố của hai em “Tôi trước sau vẫn là một người yêu nước, yêu dân tộc tôi.” Là một đoàn viên đoàn thanh niên Cộng Sản chắc chắn Phương Uyên đã được nhồi sọ rằng khi lớn lên phải biết trung thành với đảng, phải biết đi theo con đường đảng đã vạch ra. Tư tưởng Cộng Sản ngoại lai nô dịch dù độc hại bao nhiêu cũng không giết được hạt mầm dân tộc đang âm thầm lớn lên trong tâm hồn hai em, đã chiến đấu trong nhận thức của hai em, đã chiến thắng qua hành động của hai em và biểu hiện hùng hồn qua câu nói lịch sử của hai em. Đảng CS muốn Phương Uyên trở thành sâu bọ đo hai hàng chân trên cành cây mục nát của đảng nhưng em đã vươn lên thành cánh bướm vàng. 

Trong nỗi đau khi nghe tin hai em bị kết án nặng nề đã dâng trong lòng hàng triệu người Việt Nam một niềm hãnh diện. Lòng yêu nước đã thắng. Chưa bao giờ ranh giới giữa yêu nước và bán nước rõ ràng hơn hôm nay. Cuộc chiến nào cũng khó khăn nhưng cuộc chiến tư tưởng bao giờ cũng khó khăn nhất. Những câu nói của hai em sẽ vang vọng trong dòng lịch sử ngàn đời không phai. Lịch sử dân tộc, qua bao thời đại, đã được giữ gìn bằng sức mạnh tuổi trẻ. Thời đại hôm nay là thời đại của Đổ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương, Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên, của hàng trăm thanh niên nam nữ đang ở trong tù CS, của hàng ngàn hàng triệu thanh niên Việt Nam đang sắp sửa tiếp nối hành trình. Lịch sử Việt Nam vừa đau thương nhưng vừa là một bản hùng ca viết bằng nước mắt và nụ cười của bao nhiêu thế hệ. 

Ai dạy Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên để nói những câu hào hùng như thế. Không ai dạy. Như một lần tôi đã viết, tuổi trẻ Việt Nam không cần một ngọn hải đăng để rọi sáng đêm tối trời dân tộc nhưng ngay từ trong lòng họ đã bùng cháy lên ngọn đèn tự chủ được thắp sáng bằng tâm thức Việt Nam. Tuổi trẻ Việt Nam ngày nay không cần chờ đợi một minh quân ra đời hay một lãnh tụ xuất hiện để dẫn dắt họ trên đường cứu nước bởi vì chính họ sẽ là những minh quân của thời đại và con đường dẫn đến điểm hẹn lịch sử được soi sáng bằng trí tuệ Việt Nam. Tuổi trẻ Việt Nam ngày nay không cần vay mượn một chủ nghĩa, một ý thức hệ, một lý thuyết ngoại lai nào làm kim chỉ nam để giải phóng dân tộc bởi vì chính họ đã được trang bị bằng các đặc tính dân tộc, nhân bản và khai phóng kết tinh và kế thừa từ hơn bốn ngàn năm lịch sử. Các em cũng nhắc cho giới lãnh đạo Đảng biết rằng một ngàn năm sống trong bóng tối Bắc thuộc không làm dân tộc Việt Nam mù mắt thì ba mươi tám năm trong triết học Mác-Lê làm sao có thể thui chột đi tình yêu nước thiết tha trong lòng người dân và nhất là trong lòng tuổi trẻ Việt Nam. 

Ngoài bản chất tàn ác, bất nhân, ti tiện, còn lý do nào khác khiến Đảng đã ra tay nặng nề với hai em Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên. 

Còn một lý do nữa, bởi vì Đảng sợ. 

Đúng như Brad Adams, Giám đốc Ban Á Châu của Human Rights Watch (HRW) phát biểu: “Đưa người dân ra tòa xử chỉ vì phát tán tờ rơi chỉ trích chính phủ là một việc làm lố bịch và biểu hiện sự bất an của chính quyền Việt Nam”. 

Đảng cảm thấy “bất an” là phải. Trong suốt 38 năm cai trị đất nước bằng nhà tù sân bắn chưa bao giờ đảng CS bị cô lập trên thế giới và mất chỗ đứng hoàn toàn trong lòng dân tộc Việt Nam như ngày nay. Không giống như trong thời chiến núp bóng dưới chiêu bài “chống ngoại xâm” và lợi dụng lòng yêu nước của nhiều người Việt Nam, ngày nay, chung quanh đảng chỉ có kẻ thù. Những tâm thư, thỉnh nguyện, góp ý kiến về hiến pháp, đổi tên đảng, thay tên nước vừa qua cho thấy, nhiều thành phần, lực lượng trước đây là phên dậu của đảng, là hậu thuẫn của đảng đang quay sang chống đảng. Một người dù mê muội bao lâu cũng có một lần thức tỉnh. Một tiếng nói đúng gióng lên dù trễ còn hơn im lặng suốt đời. 

Hành động điên cuồng vượt qua mọi thước đo đạo đức qua hai bản án dành cho hai em Nguyên Kha và Phương Uyên cho thấy không phải sức bén của con dao độc tài mà là hành động tuyệt vọng của đảng CSVN. Quyết định của Nicolae Ceausescu khi ra lệnh công an bắn vào cuộc biểu tình của nhân dân Rumania sáng ngày 17 tháng 12 năm 1989 chỉ để dẫn đến bản án tử hình dành cho vợ chồng ông ta một tuần sau đó. Thật vậy, lịch sử đã nhiều lần chứng minh, khi một chế độ chỉ còn trông cậy vào các phương tiện bạo lực trấn áp để tồn tại, chỉ còn biết sử dụng bộ máy công an kềm kẹp để duy trì quyền cai trị, ngày tàn của chế độ đó chỉ là vấn đề thời gian. 

Những ai còn đang đứng bên lề cuộc tranh đấu vì chủ quyền đất nước, vì tự do dân chủ nhân bản hãy bước lên chuyến tàu lịch sử hôm nay để cùng với hai em đi về phía bình minh của dân tộc Việt Nam. Đời người rồi sẽ qua nhưng dân tộc Việt Nam phải còn và mãi mãi sẽ còn. Con tàu đi cứu nước còn nhiều toa rộng, đủ chỗ cho mọi người, mọi thành phần, mọi tôn giáo, mọi quá khứ. Hành động cứu nước cũng rất nhiều để chọn, không nhất thiết phải vào tù ra khám, không nhất thiết phải tìm cho ra được những cây búa lớn để đập vỡ bức tường chuyên chính, nhưng một bàn tay nhỏ, một bước chân xuống đường chống thực dân đỏ Trung Quốc, một thái độ không hợp tác với nhà cầm quyền CS, một lá thư thăm hỏi các em các cháu trong tù trong những ngày sinh nhật, lễ lớn, một tấm vé tham dự bữa cơm gây quỹ giúp các em đang bị tù hay đang bị khó khăn v.v... cũng mang đầy ý nghĩa. 

Bức tường chuyên chính CSVN đã không sụp đổ vì những cơn bão thời đại Liên Xô, Đông Âu, Bắc Phi xa xôi nhưng chắc chắn sẽ sụp đổ vì những giọt nước kiên nhẫn Việt Nam đang nhỏ xuống từ tuổi trẻ Việt Nam, từ đồng bào Việt Nam trong cũng như ngoài nước. Chúng ta có thể khác nhau ở điểm khởi hành nhưng có cùng một điểm hẹn tự do để đạt đến. Chúng ta có thể mang trên vai những hành lý khác nhau nhưng đều chất chứa bên trong một khát vọng dân chủ để theo đuổi. Đừng khóc cho Phương Uyên mà hãy sống cùng mơ ước của em.

Trần Trung Đạo

Read more »

Đinh Tấn Lực - Nhật Ký Quan Tòa




Đinh Tấn Lực

Ngày 15/5/2013

Đêm qua mình mê man một giấc mơ lạ lẫm. Sáng nay ghi vội để khỏi quên.

Nó chẳng ăn nhập gì tới công việc thường ngày của một chánh thẩm tòa án nhân dân cấp tỉnh. Ở đâu đó mình nhìn thấy bìa hai quyển sách sử giáo khoa lớp 11 và lớp 12. 


Có thể, cũng đâu đó mấy hôm trước có người bạn cũ ghé chơi, bàn chuyện học hành ngày nay, làm mình ray rứt nhập tâm chăng?

Có thể lắm. Người đời cứ bảo sử giáo khoa không phải là sử. Điều đó đúng ở  nhiều góc nhìn không cần bàn cãi. Bởi, người bạn “nói có sách mách có chứng” rằng, sử giáo khoa ngày nay không dám động tới kẻ thù dân tộc mà lãnh đạo ta hiện giờ phải thần phục như là thiên triều thời Tống/Nguyên/Minh/Thanh...

Nhưng mà, điều đó cũng chẳng lý giải được phần cuối của giấc mơ lạ lẫm đó. Mình thấy rõ ràng, trên cái bìa xanh lá mạ, ở phía trên, tiêu đề in cùng cỡ chữ của hai  quyển giáo khoa 11 và 12, nhưng lại ghi Lịch Sử 2013, và bên dưới in hình một cô sinh viên áo trắng tinh khôi trước vành móng ngựa. 

Cái này thì đích thị là có dính dáng tới nghề nghiệp của mình đây. Nhưng tại sao?

Hay là, chính vì mình đã nhận được bản án bỏ túi trao tận tay đêm hôm trước? Ắt là không thể bởi cái gì khác. Ly cà phê sáng nay sao đắng vầy trời?

Ngày 16/5/2013

Địa chỉ 116 Trương Định - Tân An, sáng nay bị rào chặt từ ngã tư Nguyễn Đình Chiểu tới Nguyễn Huệ, mà vẫn đông đúc lạ kỳ. Dân ở đâu mà dồn về đây như nêm vầy nè? Chẳng lý nào hai sinh viên trí thức trẻ măng đó có fan ái mộ đi đón như sao Hàn sao Nhật? Bảo lái xe lái chậm lại chút để dòm coi biểu ngữ ghi cái giống gì. Thì ra đúng chóc. Họ ủng hộ hai người thanh niên nam nữ nghi can “tuyên truyền chống nhà nước”.

Thôi chết, nhà nước, và cả đảng ta nữa, rõ là “già trái non hột” quá sức! Từ các tòa án Hà Nội, Sài Gòn, Bến Tre, An Giang, Vinh, rồi tới Long An này... Cứ mỗi lần áp án người nào về tội chống nhà nước, thì y như rằng là có đám đông ủng hộ nghi can tụ tập dập dình ngay trước tòa.

Hóa ra, chẳng phải nhà nước ta chịu khó thường xuyên tạo cơ hội cho dân ra mặt biểu dương sự đồng tình ủng hộ xu thế chống nhà nước đó sao?

Hóa ra, chẳng phải nhà nước ta đang khuyến khích nhân dân bày tỏ niềm tự hào rằng họ, ngày càng đông, đang vinh danh hành động chống nhà nước thành một nghĩa vụ hợp thời/hợp lý/hợp tình đó sao?

Kẹt quá! Bảo là phiên tòa công khai mà cấm cửa hết cả mọi người, ngay cả thân nhân của nghi can cũng không được vào bên trong theo dõi nữa thì thiệt là ...coi không được. Tòa án chứ có phải hội nghị trung ương đâu?

Nhưng biết sao giờ? Lệnh trên, từ “tận cùng trên”, bảo cấm thì biết cấm, vậy thôi! Phóng viên nước ngoài, thiếu kinh nghiệm, chắc là khó biết đâu là dân (cầm biểu ngữ “Yêu nước=Vô tội!”) và đâu là công an (bịt mặt bằng khẩu trang, ở xứ ruộng). Mà chắc cũng chẳng mấy ai biết vụ bắt bớ hàng loạt các bloggers đến theo dõi ở bên ngoài sân tòa.  

Cả nhân viên Lãnh sự quán của Mỹ và các nước khác còn không được vào, thậm chí, còn không có sóng điện thoại di động bên ngoài tòa nữa kia mà! Bọn nó mà có xách mé rằng, ở đây, tội danh và án tòa đều là một loại “bí mật quốc gia” của nước ta, thì cũng kệ mồ nhà nó, chứ sao giờ?

Phiên tòa diễn ra không suông sẻ như mấy phùa xử án hình sự dao búa trước đây.

Cứ ngỡ hai nghi can thuộc hàng bé bỏng ở lứa học trò chồi non/phượng đỏ/tuổi hoa/điệp vàng/mạ xanh/mực tím... Có đối mặt mới biết bản lãnh của cả hai. Ra tòa mà thần thái an nhiên như ...đứng lớp. Trước vành móng ngựa mà cứ ngẩng mặt đường hoàng như trên ...bục giảng. Cả hai đối đáp bốp chát sắc lẻm như mã tấu/dao bầu mới mài đem xắt sương sáo/sương sâm/sương sa hột lựu. Cứ hỏi một là chúng đáp hai/ba, gõ búa áp đảo bảo ngưng không kịp.

May mà bên kiểm sát chịu thua, rút lại khoản công tố tội danh “chống TQ”. May mà mình kềm nén được, không dám đụng và không dám cho chúng nó đụng tới đề tài Chủ quyền đất nước trước Bá quyền TQ hay Hiểm họa bắc thuộc. Vậy mà vẫn bị bọn nó vặn cho câm hầu cứng họng. 

Phục thì trong bụng phục thiệt đó, song, không thể không bực. Từng tuổi này, lại quyền uy một cõi như vầy, cỡ tầm bí thư tỉnh còn lân la nhậu nhẹt rần trời dậy đất, mà bị hai đứa sinh viên nó dìm hàng ngay giữa tòa, thì biểu sao đừng bể mặt nát mày cho được chứ? Tới giờ nghĩ lại vẫn còn mồ hôi đổ hột!

Chẳng lý nào đám sinh viên thời nay rành luật và lý luận ăn đứt cả thẩm phán và dàn hội thẩm, tới nước kinh nghiệm dạn dày như mình, ở tòa cấp tỉnh, mà còn á khẩu? Chứ không thì sao lại có chuyện tay Blogger thư sinh Cùi Các nào đó cùng với hai người bạn nữa chính thức và công khai thách Đoàn của trường Luật ra tranh luận về nhân quyền và dân quyền mà không nghe trường trả lời? Kiểu này thì liên quân hợp đồng tác chiến giữa công an và tư pháp VN có mà bốc cám!

Càng bốc cám bạo hơn, một khi chiêu thức “thành khẩn nhận tội” (có đạo diễn quay phim) của “trên” đã bốc khói như vàng mã ngày Thanh Minh tảo mộ.

Và cái thần thái an nhiên tự tin tự tại với cái kiểu ngẩng mặt đường hoàng không dấu niềm kiêu hãnh đó chẳng hề thay đổi, cả trước lẫn sau khi nghe mình móc túi ra bản án tuyên ngay giữa tòa, và cả nghi can lẫn thân nhân của nghi can nữa chứ! Mấy lão “ngoài đó” mà biết nó coi án nặng như lông hồng kiểu vầy ắt không tránh khỏi vò đầu bứt tai: “Thế nà thế lào?”... “Thế nà ghêm-ô-vờ đấy phỏng?”.

Ngày 17/5/2013

Đêm qua mất ngủ!

Trà tim sen pha với nấm linh chi, và ngay cả trazodone, cũng chẳng sí-nhê gì.

Chẳng tài nào ngủ được với mớ câu hỏi quẩn quanh không đáp án.

Thế nào là tội “nói không hay về TQ”? Biên giới của hay và không hay nằm ở đâu, ở bức công hàm 1958 hay ở Thành Đô? Tại sao chỉ được nói hay mà không được nói khác? Bộ luật nào/điều nào/khoản nào quy định tội danh đó?

Sinh viên Đinh Nguyên Kha nhận là có chống đảng CS, nhưng mà, khổ, tội danh đó thì ăn nhậu chỗ nào tới điều 88 của bản án?

Lại nữa, Kha bảo “không chống lại dân tộc, chỉ chống đảng CS”. Thế là Kha đã neo câu nói chia rõ lằn ranh dân tộc với đảng này vào lịch sử, ngay giữa tòa.

Lúc đó, thú thực là mình đớ lưỡi, biết rất rõ ý Kha mà không hồi đáp được lời nào. E rằng “trên” cũng phát ngọng phen này! Ờ há! Nghĩa là đếch còn ấm ớ nhập nhằng phết keo gắn liền đảng với dân tộc hay tổ quốc được nữa.

Sinh viên Nguyễn Phương Uyên chốt phiên tòa cách khác.  Cô ấy dõng dạc bảo rằng: "Việc tôi làm thì tôi chịu xin nhà cầm quyền đừng làm khó dễ mẹ hay gia đình của chúng tôi. Chúng tôi làm để thức tỉnh mọi người trước hiểm họa Trung Quốc xâm lược đất nước và cuối cùng là chúng tôi làm xuất phát từ cái tấm lòng yêu nước nhằm chống cái xấu để làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp tươi sáng hơn".

Chẳng hóa ra, yêu nước là phải đi tù đó sao? Hay, là người thân của người yêu nước thì cũng phải chuẩn bị đi tù đó sao?

Chẳng hóa ra, đảng nên/cần/phải cấp thiết ghi thẳng vào điều đầu tiên của hiến pháp đang tu chính cho nhân dân cả nước quán triệt: “Chống Tàu là Chống Đảng – Yêu Nước là Đi Tù”?

Đó cũng chính là lý do khiến cho mình ấp úng vì xấu hổ, ngay khi tuyên án, lại mất ngủ đêm rồi, và có thể là còn nhiều đêm nữa, từ đây tới khi từ giã cõi đời này...

Bởi, cứ nghĩ, tôi là ai, thậm chí, tôi là loại động vật gì mà lại có khả năng hồn nhiên đọc án bỏ tù nhiều năm tấm lòng yêu nước của một một nữ sinh viên mà chính bản thân tôi mong con gái tôi đẹp vậy, từ tâm hồn đến lý tưởng đến nhân cách đến ngoại hình như cô ấy.

Con tôi không được vậy.

Ngay chính bản thân tôi còn chưa được vậy.

Năm 20 tuổi tôi chưa từng nghĩ ra, và ngay cả giờ phút này, với ngần tuổi này, tôi cũng không nghĩ ra được những điều cao đẹp mà tận tai tôi đã nghe hôm qua, giữa tòa.

Năm 20 tuổi tôi chỉ nhắm chuyện được làm đối tượng đảng. Còn hiện giờ tôi chỉ lo đau đáu cuốn sổ hưu.

Trời ơi! Tôi đã vì cuốn sổ hưu mà tự dìm nhân cách, lương tâm, và thậm chí, gia phả của mình xuống hầm phốt, ngay trước mặt một đôi thanh niên nam nữ mà nếu sinh cùng thời thì có nhiều khả năng là tôi đã làm kẻ phò tá cho họ.

Giờ đây có tự trách mình thì cũng trễ. Tại sao không là Thành phố, mà lại đưa vụ xử này xuống Long An cho tôi vướng tội vầy trời?

Cũng khó có cách nào hay còn mặt mũi nào để tạ lỗi những con người ưu tú vẹn toàn đó. Có chết cũng chẳng đền được tội. Có chết cũng chẳng còn mặt mũi nào với người dân của xứ sở của niềm kiêu hãnh là hậu duệ của Hữu quân Nguyễn Huỳnh Đức, anh hùng Trương Định, anh hùng Nhật Tảo Nguyễn Trung Trực, cùng biết bao nghĩa sĩ Cần Giuộc...

Một phóng viên nào đó của báo Pháp Luật nói không sai: "Thực chất thì mấy ông tòa án không đủ tư cách và nhân cách để xét xử mấy sinh viên này". Bản thân tôi tự thấy ở chính mình sự bất xứng đó. Bản án của Nguyên Kha và Phương Uyên, dù nặng, vẫn chưa nặng bằng bản án của người đọc án là chính tôi.

Chỉ mỗi một điểm sáng ở đây: Bản án Long An này đã để lại một âm vang khủng khiếp mà có người đã ghi trên status là “Tiếng chặt xiềng - Càn khôn rung chuyển”.

Rõ là vậy. Từ những nhân vật đối kháng nhẹ nhàng ban đầu phần lớn trên lục tuần... đến những người dõng dạc nói thẳng là chống đảng hôm nay ở tuổi 20 và ngày càng đông, càng giỏi... thì phải chăng, cục diện Việt Nam đang chuyển đổi, và phải chăng lịch sử đang rục rịch sang trang như giấc mơ lạ lẫm của tôi đêm trước?

Rất mong ở tòa phúc thẩm, người ta sẽ thức thời mà xóa án cho Nguyên Kha và Phương Uyên, tức là gián tiếp làm nhẹ bớt tội kêu án của tôi.

Cũng rất mong là tới đó mình còn đủ can đảm để viết tiếp những dòng nhật ký đau lòng và cực hổ này.

17-05-2013
Blogger Đinh Tấn Lực sao y bản chánh.

Read more »

Ban Chủ Trương:
Nguyễn Minh Cần, Song Chi, Đinh Xuân Quân, Phạm Phú Minh,
Vũ Quí Hạo Nhiên, Đỗ Quý Toàn, Trần Mộng Tú.
Bài vở cộng tác, xin gởi về địa chỉ email:
info.theky21@gmail.com
hoặc liên lạc điện thoại: 714-839-8746