BLOG ĐÀO TUẤN
Tháng Năm 17, 2013
Một dự án, tất nhiên, không chỉ bao gồm hiện tại. Nhưng tương lai, bên cạnh những cái “sẽ” như tính toán, còn biết bao nhiêu chữ “ngờ”.
Không có gì khó hiểu, cũng chẳng bất ngờ khi hôm qua, Tập đoàn Than- Khoáng sản Việt Nam (Vinacomin) tiếp tục đưa ra lời khẳng định về sự hiệu quả của các dự án Bauxite. Ông Trưởng một cái ban có gắn hai chữ “chiến lược” nói “như ngồi trên đống lửa” khi hàng đống tiền đã phải bỏ ra. Nhưng điều đáng chú ý nhất phải là sự thừa nhận “Hiệu quả được tính trong khoảng 30 năm, chứ không chỉ ở thời điểm giá hiện nay”.
Các tham số tính toán giá Alumin của Vinacomin căn cứ vào Tài liệu nghiên cứu thị trường của ngân hàng ANZ với dự báo nhu cầu tiêu thụ nhôm tăng 2,82 triệu tấn/năm; theo nghiên cứu của… Tạp chí James F.King, theo đó giá cả tăng trung bình 5,4% năm. Nhìn vào các tham số này, không khó để nhận thấy đó là những “mức giá biến động lý thuyết”, là những con số ở thì tương lai, là những con cua trong lỗ.
Còn hiện tại là một “cái lỗ chôn vốn” với hiệu quả kinh tế cũng nằm cả trong một chữ lỗ.
Đúng là Vinacomin không ngồi trên đống lửa không xong. Tổng mức đầu tư 11.353 tỷ đồng cho Dự án tổ hợp bauxite- Nhôm Lâm Đồng đã “không còn phù hợp” và “đang được điều chỉnh” với mức tăng khoảng 3.645,5 ngàn tỷ, tức mức tăng đã ngót nghét 40%.
Và, với giá bán 340 USD/tấn Alumin như hiện nay, như tính toán của GS Nguyễn Quang Thái, PCT Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam: Vinacomin chắc chắn lỗ hàng chục triệu USD/năm. “Thua lỗ thực sự chứ không phải có nguy cơ thua lỗ hoặc chỉ lỗ kế hoạch”. Thua lỗ trong tình trạng thuế tài nguyên từ mức 30 ngàn đồng/tấn đã được giảm xuống còn 5 ngàn. Thua lỗ trong khi chủ đầu tư khắc phục bằng cách đề nghị giảm mức đền bù cho đồng bào mất nhà, mất ruộng chỉ bằng ¼ so với ban đầu.
Hôm trước, trong một cuộc tiếp xúc ĐBQH, cử tri tỏ ý băn khoăn trước những “tranh cãi” về hiệu quả của dự án Bauxite. Thực ra, chẳng có gì gọi là tranh cãi cả khi “hiệu quả” là cái gì, ở đâu đó, trong tương lai. Còn hiện tại là lỗ. Liệu có thể tồn tại một cuộc “tranh cãi” sòng phẳng khi một phía nói tương lai, một bên nhìn vào thực tế hiện tại. Và liệu chuyện lỗ lãi có phải là khoa học khi người ta mở đầu bằng những từ ngữ, đại loại “sau này”, “sẽ”.
Một dự án, tất nhiên, không chỉ bao gồm hiện tại. Nhưng tương lai, bên cạnh những cái “sẽ” như tính toán, còn biết bao nhiêu chữ “ngờ”.
4 năm trước, khi các nhà khoa học lên tiếng cảnh báo, Vinacomin hoàn toàn tự tin cũng vẫn với hai chữ “hiệu quả”. Cũng mới chỉ 4 năm, họ phải học thêm biết bao nhiêu chữ ngờ. Ngờ vận tải ô tô sẽ khiến đội giá mỗi tấn 5 USD. Ngờ mỏ xa biển cả trăm km trong khi mỗi tấn quặng nguyên khai cần tới 10m3 lít nước để rửa. Ngờ “cái bẫy giá rẻ” với công nghệ lạc hậu của nhà thầu Trung Quốc, một nhà thầu “Không có công nghệ nguồn về alumin; không có kinh nghiệm làm alumina từ bauxite Tây Nguyên”. Ngờ cả chuyện ký hợp đồng “độc quyền bán” cho một khách hàng Trung Quốc duy nhất…
Vậy mà hôm qua, sau bao nhiêu chữ ngờ, Vinacomin vẫn khăng khăng chuyện “hiệu quả trong 30 năm”- một con cua to, trong lỗ.
Vinacomin thừa nhận thực tế họ “không dám dừng dự án Bauxite” khi tiền của đổ ra quá nhiều, và chẳng còn cách thuyết phục dư luận nào khả dĩ hơn là nói về những con cua rất to, ở trong lỗ. Có điều, đó là ở trong một cái lỗ nào đó, chứ không phải trong tình trạng lỗ chỏng vó hiện tại.
BLOG ĐÀO TUẤN
Tháng Năm 17, 2013
Ở Việt Nam, còn có một thứ “hối lộ” khác tạm gọi là “hối lộ tình cảm”. Hối lộ tình cảm, không phải là “hối lộ tình dục”, mà chỉ đơn thuần là chuyện dân gian hay gọi là “Con cháu các cụ cả”
Một tờ báo vừa kể lại một vụ chạy biên chế cười ra nước mắt. Đại ý, một cử nhân ngành xã hội học đang công tác ở tại một Trung tâm khoa học xã hội thuộc TP Huế đã bỏ tiền cho cò, chạy một chân biên chế ngạch tư pháp ở Nghệ An. Giá chạy việc là 70 triệu.
Tất nhiên, chuyện chẳng thành thì mới được đưa lên báo. Anh cử nhân mất một số tiền cọc, và do đã bỏ việc ở Huế, sau vụ “thịt lừa”, anh trở nên thất nghiệp.
“Do cả tin” nên nạn nhân phải “nhận quả đắng”- bài báo kết luận.
Cả tin có lẽ trong trường hợp này không phải là vì khối cơ quan nhà nước không có chuyện “chạy việc” mà có khi, chua chát hơn, là bởi số tiền 70 triệu quá ít cho một xuất biên chế.
Và cả tin chỉ là cá biệt trong trường hợp cá biệt của anh cử nhân, trước một thực tế không hề “cá biệt”.
Bởi nhìn vào báo cáo chỉ số hiệu quả quản trị và hành chính công cấp tỉnh ở Việt Nam 2012, cũng vừa được công bố hôm 14.5, nhiều người đã giật mình khi nhìn nhận một thực tế xã hội, rằng 44% cho biết phải hối lộ mới xin được việc trong khu vực nhà nước (Năm 2011, chỉ số này là 29%).
44%, có nghĩa là gần một nửa. Và “gần một nửa”, có nghĩa là những nỗi lo lắng về một sự cam chịu, hoặc thỏa hiệp với tham nhũng, tiêu cực, không phải là cái gì quá đáng. Huống chi dù tiếng là “tham nhũng vặt” với hình ảnh chiếc phong bì, nhưng theo đánh giá của báo cáo PAPI: Hối lộ là một vấn đề lớn đối với nhiều người, với số tiền đáng kể phải trả cho chi phí không chính thức.
Tất nhiên, không thể hiểu là cứ 100 người thì 44 người phải “chạy”, phải hối lộ để có công việc, bởi ở Việt Nam, còn có một thứ “hối lộ” khác tạm gọi là “hối lộ tình cảm”.
Xin nói ngay, hối lộ tình cảm, không phải là “hối lộ tình dục”, điều cho đến giờ chưa có tiền lệ ở Việt Nam, mà chỉ đơn thuần là chuyện dân gian hay gọi là “Con cháu các cụ cả”.
Báo cáo PAPI dẫn một thực tế hết sức cay đắng, nhưng chính xác tuyệt đối: “Người dân cho rằng để xin việc trong cơ quan nhà nước, việc quen biết với người có chức, có quyền quan trọng hơn so với năng lực tự thân”. Một thực tế “Nhất hậu duệ, nhì quan hệ, na tiền tệ, nốn trí tuệ” đã được nhắc tới tại nghị trường Quốc hội. Một thực tế từ lâu đã trở thành thành ngữ dân gian với nụ cười mai mỉa là “Mật danh 4 ệ 5C”.
Muốn được một nụ cười, người bệnh phải phong bì cho bác sĩ với “chỉ số hối lộ” tăng 31% năm 2011 lên 42% năm 2012. Muốn con cái được chăm sóc dạy dỗ “đỡ tệ”, các bậc phụ huynh phải “quà cáp” với tỷ lệ 25% thay cho 17% năm 2011. Muốn làm thủ tục “nhanh một tí” trong lĩnh vực đất đai, từ 21%, giờ 32% nhận định phải “cảm ơn hậu hĩnh”. Tại sao tham nhũng vặt ngày càng tăng, tại sao lại càng ngày càng nhiều người phải chấp nhận hối lộ.
Câu trả lời thực ra đã có. Vì chỉ số hối lộ 44% khi ai đó muốn xin việc làm trong khu vực nhà nước, khu vực đang gây ra một định kiến là chỉ cần tiền hoặc “Mật danh 5C”.
Tỷ lệ người dân chấp nhận phải hối lộ tăng, phải chăng là vì “chỉ số hối lộ” trong lĩnh vực chạy việc (chưa nói đến chạy chức chạy quyền) đang tăng? Và điều đó có đồng nghĩa với chỉ số tỷ lệ ở cuộc chiến chống tham nhũng đang tăng ngược với những lời tuyên bố?
BLOG ĐÔNG A
Trong kiến nghị sửa đổi Hiến pháp của Chính phủ có đề xuất: "Thủ tướng và các thành viên Chính phủ có trách nhiệm báo cáo công tác của mình trước nhân dân". Từ đề xuất như vậy có người đã vội cho rằng đó là quan điểm mang tính cấp tiến, có khuynh hướng theo hướng tam quyền phân lập, một điểm son của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Trái với những quan điểm như vậy, tôi cho rằng đề xuất như vậy vừa mị dân lố bịch, vừa ngớ ngẩn, thể hiện không có một tí hàm lượng chất xám nào trong đó.
Đề xuất như vậy mang tính mị dân bởi vì nó muốn phỉnh phờ để nhân dân cứ tưởng rằng mình làm chủ. Xem cung cách Thủ tướng hay Tổng Bí thư tiếp xúc với cử tri vừa mới đây thôi thì nhân dân là ai rất rõ ràng, và đại bộ phận dân chúng dường như không phải là nhân dân. Có bao nhiêu nhân dân từng được nghe Thủ tướng báo cáo công việc của mình? Đề xuất như vậy mang tính lố bịch vì Chính phủ báo cáo công tác của mình trước nhân dân như thế nào? Lên truyền hình đọc báo cáo là xong trách nhiệm? Nhân dân làm thế nào để bình chuẩn công tác của Chính phủ? Đề xuất như vậy mang tính ngớ ngẩn, bởi vì không một Chính phủ nào có thể báo cáo công tác của mình trước nhân dân. Họ chỉ có thể báo cáo công tác của mình trước đại diện của nhân dân, tức là trước Quốc hội. Hơn nữa, cái ngớ ngẩn còn nằm ở chỗ Chính phủ Việt Nam không phải do nhân dân bầu trực tiếp, mà là do nhân dân bầu gián tiếp thông qua các đại diện của mình tức là thông qua Quốc hội. Nhân dân không bầu trực tiếp Chính phủ thì hà cớ gì Chính phủ phải báo cáo trước nhân dân? Nhân dân bầu gián tiếp Chính phủ nên Chính phủ chỉ phải báo cáo gián tiếp trước nhân dân, tức là báo cáo trước Quốc hội.
Dường như gần đây nhân dân Việt Nam được lên giá. Kha khá nhiều người phát biểu lấy nhân dân làm chủ thể. Có những người về hưu giờ đây kể những câu chuyện rằng thì là hồi tại chức mình chưa bao giờ làm dân đổ máu. Không lẽ làm dân không đổ máu là chính tích của một sự nghiệp chính trị, trong khi phục vụ nhân dân mới thực sự là một chính tích, và không đổ máu là lẽ đương nhiên? Chẳng bù mấy năm trước báo Quân đội nhân dân còn ra rả ai mới là nhân dân, đừng có tưởng bở nghiễm nhiên là nhân dân. Ôi nhân dân, đừng có thấy mấy chữ "nhân dân" mà hoa mắt lầm tưởng những thủ đoạn lấy nhân dân làm chiêu bài chính trị là vì nhân dân. Điểm dễ thấy nhất để tách chuyện vừa đá bóng vừa thổi còi là thành viên Chính phủ không được là đại biểu Quốc hội thì chẳng thấy Chính phủ đề xuất, mà cứ lôi nhân dân ra như thế thì mệt cho nhân dân lắm.
BLOG GÓC NHÌN ALAN
MAY 18, 2013 BY ALAN PHAN
“Tôi không biết những gì sẽ chờ đợi ở cuối đường, nhưng tôi sẽ đến với nụ cười trên môi” Herman Melville (Moby-Dick)
Phải ra khỏi thiên đường
Trong những chuyến du hành liên lục địa, du khách người Úc chiếm số khá đông so với dân số khiêm tốn của xứ này, khoảng 23 triệu. Tôi tìm ra nguyên nhân khi qua Úc học hậu đại học vào năm 2002. Tại Tweed Heads và Coolangatta nơi trường Southern Cross tọa lạc, tôi tìm thấy một thiên đường tuyệt vời mà thiên nhiên đã ban phúc và con người đã trân trọng. Biển xanh trong ngây ngất, không khí không một hạt bụi, khí hậu ấm áp, cảnh quan và kiến trúc hài hòa, không nhiều chênh lệch giữa giàu nghèo dù mức sống cao, tốn kém. Tuy nhiên, mỗi tuần, tôi háo hức chờ đến Thứ Sáu để bay về Hồng Kông..vì thiên đường Úc buồn không thể tả.
Có lẽ vì vậy, người Úc nào, dù già trẻ lớn bé, nam nữ hay đồng tính, đều thích du lịch thế giới mỗi khi có dịp, hay tìm một việc làm, một cô vợ hay một tấm chồng…ở một nơi nào khác. Họ sẵn sàng ra biển lớn để tìm cảm giác lạ, kiến thức mở, kinh nghiệm mới cho cuộc sống hay sự nghiệp của mình. Với tư duy này, có thể nói người Úc có chỉ số IQ hay EQ hay AQ rất tốt.
Nếu so sánh, tôi nghĩ sự sáng tạo trong nền kinh tế IT của 23 triệu dân Úc chắc phải hơn những thành quả thu nhặt của 1.2 tỷ dân Trung Quốc. Chỉ nhìn sĩ số sinh viên Tàu tại các đại học Úc chúng ta có thể mường tượng một nghịch lý nào đó về “sự thông minh của đám đông”. Nếu người Tàu hãnh diện về 5 ngàn năm văn hóa, họ sẽ nghĩ thế nào khi nhận biết rằng 200 năm trước, những tổ tiên sáng lập ra nước Úc là những tên tội phạm nguy hiểm bị Anh đầy qua một hòn đảo ngoài thế giới nơi chỉ có rừng thiêng nước độc?
Sự việc cũng cho ta chút hy vọng là nếu những tên đầu trộm đuôi cướp này có thể tạo nên một thế giới văn minh cho con cháu; thì bầy vượn của những khu rừng khác trên thế giới cũng có thể vượt qua chính mình để có được những Planet of the Apes thần kỳ trong phim ảnh?
Bài học của các anh chị Tây Ba Lô
Quay lại Saigon, mỗi khi đi ngang khu Phạm Ngủ Lão, Đề Thám…tôi nhìn các anh chị Tây Ba Lô với nhiều thán phục và hoài niệm. Họ là hình ảnh của Alan thời 60’s, vai nặng ba lô đầy đồ đạc, quần áo rẻ tiền, túi không bao giờ có nhiều hơn 50 đô, lang thang trên mọi nẻo đường của Âu Châu, thường không biết hôm nay sẽ ăn gì và ngủ ở đâu. Luôn an ủi mình bằng câu “tùy cơ ứng biến” và “trời sinh Alan sẽ sinh ra bánh mì”.
Những cuộc phiêu lưu vô định… đôi khi ngu xuẩn này đương nhiên cũng gây nhiều ngạc nhiên khó chịu và bực bội…vì Murphy có câu thành ngữ là nếu có gì sai trái, nó sẽ hiện thực và luôn luôn là vào thời điểm bất ngờ nhất. Tôi không quên lần tán tỉnh được 2 cô nàng ở Barcelona, nghĩ là tối nay sẽ có cuộc tình tay ba tuyệt diệu. Nào ngờ, nửa đêm, bị trói thúc ké trên chiếc ghế gỗ trong căn phòng khách sạn tồi tàn. Hai cô “người tình” lý tưởng thì đã biến mất với tiền bạc và quần áo của mình. Hay lần chiếc xe buýt cũ kỹ rơi xuống hố gần Qito (Ecuador). May mà chỉ bị thương nhẹ.
Nhưng những chuyến đi này là những kho tàng khi từ tương lai nhìn lại…chúng mở mang trí tuệ (một ngày đàng học một sàng khôn), chúng tăng lực tự tin cho tinh thần, và chúng giúp chúng ta có một tầm nhìn chính xác hơn về cái hư vô và nghiệp chướng của con người.
Tôi không biết là giữa những mảnh bằng đại học và những chuyến đi…cái nào đã thực sự đóng góp nhiều hơn trong quá trình làm người của mình.
Một đội ngũ…Ta Ba Lô
Trong cuộc hội thảo gần đây tại một trường đại học, tôi đã ngạc nhiên khi thấy quá ít sinh viên Việt có hộ chiếu và đã từng xuất ngoại. Tôi tin là hơn nửa số sinh viên có mặt hôm đó chắc có nhiều tiền hơn phần lớn các Tây Ba Lô tại Saigon. Điều họ thiếu sót lớn nhất là “ước muốn” và “can đảm”. Tiền tiêu cho những giờ chém gió và lảm nhảm tại các quán cà phê và các quán nhậu có thể nhiều hơn tiền tiêu mỗi ngày tại Thái Lan hay Myanmar. Vé máy bay đi nhiều nơi ở Asean rẻ hơn vé máy bay đi Hà Nội hay Đà Nẵng. Một chân làm bếp hay dọn dẹp trên một con tầu cho bạn một chuyến đi miễn phí qua Âu, Úc hay Mỹ. Phần lớn các bạn trẻ Việt ngày nay thông minh, sáng tạo và nếu biết tìm tòi trên mạng, sẽ tìm ra cả trăm cách thức để làm…Ta Ba Lô.
20 năm trước, tôi khó tìm ra một du khách từ Trung Quốc, Việt Nam hay Liên Xô. Hộ chiếu để xuất ngoại là một ân huệ và quyền lợi của các con ông cháu cha. Bây giờ, thì khắp thế giới, đâu cũng có dấu ấn của các công dân XHCN này. Tuy nhiên, phần lớn du khách thuộc hai loại: các tư bản đỏ với những tiêu xài hàng hiệu và khoe khoang thật “sốc” với dân địa phương và các ông bà già chắt chiu tiền tiết kiệm qua những tours rẻ tiền, bầy đàn, sợ sệt và thích phóng uế bừa bãi. Rất ít du khách là những…ta ba lô muốn đi tìm một kiến thức và kinh nghiệm về thế giới bên ngoài. Tôi chắc chắn là chúng hào hứng và quý giá hơn các lớp học Mác Lê buồn tè, nhìn qua lăng kính của những ông già gần đất xa trời.
Đòi hỏi của nền kinh tế kiến thức
Sự va chạm với thực tại, đôi khi khá đắng cay và tủi nhục, sẽ làm con người Việt trong bạn thức tỉnh: từ những bản lĩnh đáng tự hào đến những thói quen nhiều ngu muội. Tôi vẫn nghĩ cách duy nhất để thể hiện lòng yêu nước và đóng góp tích cực vào định mệnh tương lai của xã hội là thể hiện sự thăng hoa, tiến bộ hàng ngày của cá nhân mình. Chúng ta cần đổi mới, nhưng hãy đổi mới chính con người nội tại trước đã.
Hành trình dài cần những bước nhỏ đầu tiên. Hãy hứa với mình là sẽ đi xin một hộ chiếu ngày mai và suy nghĩ ra cách đi chơi Kampuchia hay Lào hay Thái Lan …trong tháng tới. Đơn giản thế thôi.
Hãy ra biển lớn…nhìn, nghe và suy nghĩ. Một lúc nào đó, mình sẽ biết làm gì với con người mới của mình…
Hãy nghe Eleanor Roosevelt thì thầm..” Mục tiêu của đời sống là hãy sống, hãy tận hưởng kinh nghiệm, hãy lên đường tìm những phiêu lưu mới, hăng hái và không sợ sệt”….
BLOG NGUYỄN VẠN PHÚ
THURSDAY, MAY 16, 2013
Hôm qua tôi có viết về chuyện sunk cost ở dự án khai thác Bauxite Nhân Cơ dưới hình ảnh “nước đổ ra rồi” cho dễ hình dung. Hôm nay đại diện chủ đầu tư là Tập đoàn Than - Khoáng sản Việt Nam (TKV) đã họp báo với những phát biểu rất điển hình cho một tình huống sunk cost fallacy: “Chúng tôi không dám dừng vì thiệt hại sẽ rất lớn”; “Số tiền mà chúng tôi đã bỏ ra là rất lớn”; “Những thiệt hại mà chúng tôi sẽ phải gánh vác xử lý, khó khăn còn nhiều hơn là tiếp tục dự án”.
Thiệt đáng tiếc cái tâm lý “nước đổ ra rồi” người ngoài dễ thấy còn người trong cuộc với nhiều ràng buộc thì khó nhận ra.
Theo tôi tốt nhất là thuyết phục cho Nhà nước thấy nếu tiếp tục thì càng mất thêm tiền, mới hy vọng sẽ có một quyết định can đảm dừng dự án Nhân Cơ.
Thuyết phục như thế cũng dễ nếu chịu lắng nghe: 1. Tổng mức đầu tư tăng 37,80% thì mọi thông số cũ xem như bỏ, làm lại từ đầu. Nếu cứ cho là khi tổng mức đầu tư chưa tăng thì dự án có lãi chút ít, nay tăng đến gần 40% thì chắc chắn sẽ lỗ.
2. Khi Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng báo cáo với Quốc hội thì IRR của Nhân Cơ là 10,6% nay chỉ còn 7,62% thì lãi ở chỗ nào nữa. (Chúng ta không cần biết IRR là gì, chỉ cần nhớ nếu IRR này thấp hơn mức sinh lời mong muốn thì xem như dự án đổ sông đổ biển – ít nhất IRR cũng phải cao hơn mức lãi vay ngân hàng).
3. Cái con số IRR đó được 7,62% là do biến báo nhiều con số khác; ví dụ thuế xuất khẩu nay được miễn còn 0% (đào tài nguyên lên bán mà được miễn thuế thì làm để làm gì nhỉ?); vốn vay thì kê khống lên là vay được của nước ngoài lên trên 2/3 tổng mức đầu tư và lãi suất hạ thấp xuống từ 8% nay chỉ còn 5,45% (vay ở đâu thì không thấy nói). Tất cả những con số nói trên là lấy từ các con số chính thức của TKV. Nếu không biến báo như thế, IRR còn thấp hơn nữa.
Theo tôi bản thân TKV cũng muốn dừng dự án Nhân Cơ nhưng chưa tìm ra lý do chính đáng, lại sợ trách nhiệm nên bản thân họ khó có quyết định dừng. Chỉ có một nơi có thể ra lệnh dừng để giảm bớt thiệt hại: Đó là bên phía Đảng và dựa vào kết luận của Bộ Chính trị ngày 24-4-2009 trong Thông báo số 245- TB/TW ghi rõ: “Riêng Dự án Nhân Cơ, cần rà soát lại toàn bộ các vấn đề có liên quan, nhất là việc đánh giá hiệu quả kinh tế và tác động môi trường, nếu thực sự có hiệu quả và bảo đảm yêu cầu về bảo vệ môi trường thì mới tiếp tục triển khai thực hiện”. Đó là lối thoát trong danh dự duy nhất.
BLOG NGUYỄN VĨNH
Thứ sáu, ngày 17 tháng năm năm 2013
Chúng ta đọc 40 “khẩu hiệu” dưới đây thì thấy sức sản xuất khẩu hiệu ở nước Việt mình khiếp hãi thật. Đây chỉ nói về bảo vệ rừng, là của ngành lâm nghiệp thôi. Chứ nhìn sang bao nhiêu chục/trăm ngành, giới xã hội, tổ chức… ở khắp nước mình thì có mà cả ngàn, cả chục ngàn khẩu hiệu khác nữa.
Quay lại ngành lâm nghiệp. Ngẫm mà xem, chỉ cần thực hiện được trọn vẹn một, hai khẩu hiệu trong cái số 40 khẩu hiệu kia thì chắc giờ đây rừng không đe dọa sẽ mất hết như báo chí truyền thông liên tục nhắc nhở cảnh báo. Và cũng không còn thông tin lũ quét lũ ống và ngập lụt khắp nơi rình rập như nhiều năm qua toàn dân chúng ta chứng kiến.
Điều đáng nói là bao nhiêu tiền của ngân sách đã đổ ra để giao cho lâm nghiệp bảo vệ rừng, lập các dự án và thực thi trồng rừng phát triển rừng...; rồi là lập nên bao nhiêu đội kiểm lâm, cắt đặt trấn giữ bao nhiêu khu rừng gỗ quý, các rừng cấm rừng nguyên sinh, nhưng rừng vẫn cứ bị lâm tặc xô tới chặt phá mang gỗ đi, qua mặt cả... kiểm lâm mới tài! Đến mức bây giờ trong nhiều báo cáo và văn kiện chính thức phải ghi rằng "rừng nước ta ngày càng cạn kiệt". Chỉ riêng điều này thôi thì ngành lâm nghiệp xem ra vẫn còn một món nợ lớn với dân mình mà rõ ràng họ chưa trả nha.
Khẩu hiệu là một chuyện. Vấn đề là tổ chức thực hiện. Là các hành động cụ thể và thiết thực. Cũng còn là vấn đề chống các nhóm lợi ích lũng đoạn, là công cuộc chống tham nhũng phải giương cao, có vậy mới mong các mục tiêu của khẩu hiệu thành hiện thực.
Còn như khẩu hiệu chất lên cho nhiều, khẩu hiệu cốt hô lên cho to cho kêu... thì mãi mãi chỉ là thứ khẩu hiệu suông mà thôi!
Vệ Nhi
“RỪNG LÀ VÀNG, NẾU TA BIẾT BẢO VỆ RỪNG THÌ RẤT QUÝ”
1. Bảo vệ môi trường là sự nghiệp của toàn Đảng, toàn dân và toàn quân
2. Bảo Vệ Môi Trường Là Trách Nhiệm Của Toàn Xã Hội.
3. Bảo vệ môi trường là nghĩa vụ của mỗi công dân
4. Mỗi người đều có thể làm cho thế giới sạch hơn
5. Bảo vệ rừng là bảo vệ lá phổi của chính mình
6. Công nghiệp hóa, hiện đại hóa phải đi đôi với bảo vệ môi trường
7. Vì môi trường trong lành, hãy chung sức xây dựng … Xanh – Sạch – Đẹp
8. Nhân dân…. nhiệt liệt hưởng ứng Chiến dịch Làm cho thế giới sạch hơn
9. Vì tương lai quê hương đất nước, hãy giữ lấy màu xanh và làm sạch môi trường
10. Tích cực hành động vì môi trường xanh – sạch – đẹp
11. Hãy giữ gìn vệ sinh, không vứt rác ra đường
12. Nước sạch và vệ sinh môi trường là nhu cầu của cuộc sống
13. Trồng thêm một cây xanh là thêm một hành động vì môi trường
14. Xanh biển, xanh rừng, xanh đất nước; Sạch làng, sạch bản, sạch đường phố
15. Sống tốt cho môi trường là sống tốt cho chính mình
16. Môi Trường Hôm Nay – Cuộc Sống Ngày Mai
17. Bảo Vệ Môi Trường Là Bảo Vệ Chính Cuộc Sống Của Chúng Ta
18. Môi Trường Là Cuộc Sống – Cuộc Sống Là Môi Trường
19. Để tương lai tương sáng – Hãy hành động hôm
20. Tôi và bạn – Hãy chung tay vì cuộc sống của chúng
21. Hãy Hành động Vì Môi Trường Xanh – Sạch – đẹp.
22. Môi Trường ô Nhiễm Phá Tan Cuộc Sống Yên Bình Của Bạn
23. Hành động hôm nay – an toàn cho tương lai.
24. Bảo vệ môi trường, bảo vệ sự sống.
25. Bảo vệ môi trường, hãy bắt đầu ngay từ bây giờ.
26. Trái đất cần chúng ta! Hãy liên kết chống lại biến đổi khí hậu
27. Cộng đồng liên kết chống lại biến đổi khí hậu
28. Nước là máu của sự sống
29. Bảo vệ môi trường là bảo vệ sức khỏe con người
30. Hãy bảo vệ nguồn nước!
31. Chung tay bảo vệ môi trường
32. Bảo vệ rừng là bảo vệ cuộc sống
33. Trước khi chặt một cây, hãy trồng một rừng cây
34. Chung tay vì một môi trường bền vững
35. Vì một đô thị không có rác
36. Nhiệt liệt hưởng ứng Chiến dịch Làm cho thế giới sạch hơn năm 2009
37. Rác là nguồn gây ô nhiễm, hãy làm sạch rác ở mọi nơi
38. Hãy giữ gìn vệ sinh, không vứt rác ra đường
39. Tất cả vì môi trường xanh – sạch – đẹp
40. Rừng: Giá trị cuộc sống từ thiên nhiên
(VD-CD sưu tầm)
BLOG PHƯỚC BÉO
Thứ năm, ngày 16 tháng năm năm 2013
Không bất ngờ lắm đâu!
http://phuocbeo.blogspot.no/2013/05/khong-bat-ngo-lam-au.html
Báo GDVN vừa đăng tít : "Tỷ lệ chọi: Các trường công an, quân đội 'tăng ngoạn mục'"
Báo còn cho biết, lượng hồ sơ ĐKDT vào các trường ĐH, CĐ năm nay có những thay đổi bất ngờ. Trong khi nhiều trường khối kinh tế giảm mạnh thì khối công nghệ, đặc biệt là các trường khối công an, quân đội tăng ngoạn mục.
Theo thông tin từ Cục Nhà trường (Bộ Quốc phòng), tổng số thí sinh ĐKDT tuyển sinh quân sự vào các trường quân đội tăng hơn 74% so với năm 2012.
Trong đó, miền Bắc tăng mạnh hơn với 81,33%, miền Nam là 60,7%. Thông tin từ Cục Đào tạo (Bộ Công an), lượng hồ sơ năm nay cũng tăng rất mạnh, đặc biệt số thí sinh nữ; ví dụ như tại Học viện An ninh, số hồ sơ ĐKDT tăng đến hơn 60%.
Thật ra, kết quả đó không có gì bất ngờ lắm đâu, nó phản ánh đúng và báo hiệu một tín hiệu xấu, rất xấu cho nền kinh tế đất nước. Khi bài toán thất nghiệp tăng nhanh và nan giải cho tất cả các ngành nghề thì việc chọn ngành công an, bộ đội là dễ hiểu, ra trường là có việc làm ngay, lương cao, ổn định, nhiều phụ cấp... và (cười) ít tốn tiền mua áo quần, giày vớ khi đi làm. Đủ năm, đủ tháng lại lên lon, lên lương...
Đã thế, thời bình mà năm nào cũng thấy Thủ tướng ký quyết định "thăng" gần hơn cả trăm tướng, thấy phát thèm. Trong chiến tranh, chỉ vài chục ông tướng thôi đã khiến bọn Pháp, Mỹ, Trung Quốc, Pôn Pốt... "đái ra quần", huống hồ chi bây chừ... đi đâu cũng thấy tiến sĩ và tướng.
Dân mình bao đời cũng vậy, linh động, thực tiễn, tâm lý đám đông lại thêm cái cố tật "láu cá vặt"... nên thấy cái gì có lợi trước mắt là theo ngay.
Chỉ khổ một điều, vấn đề yêu đương, lập gia đình (lý lịch) của mấy anh chị này hơi "khắc khe" một tí. Chẳng sao, "vì nước quên thân, vì dân phục vụ" là tốt rồi.
Ngày xưa, mấy đứa trẻ biếng ăn được các bà mẹ đem "chú công an" ra dọa khiến bọn trẻ sợ phát khiếp, phát khóc. Ngay nay, cũng thấy vui vui là hình như bọn trẻ không còn "sợ" công an nữa, áo quần "quân phục, quân trang" trẻ em được bán đầy đường. Có lẻ tâm lý bọn trẻ thích màu sắc rực rỡ hay đơn giản chỉ để làm "oai", làm "ngầu" với chúng bạn.
Tuổi thơ, đứa nào chẳng mơ mộng được làm những điều mà mình mong muốn, thế nhưng thực tế muối mặt, chứng kiến bao nhiêu điều vô lý bất công, nhìn những thành viên "người lớn" trong gia đình, ngoài xã hội bần thần, đầu tắt mặt tối với cuộc sống mưu sinh hiện tại khiến chúng chạnh lòng. Làm dân lại hay bị hành. Thôi thì, làm công an, làm bộ đội cho nó "lành".
Chỉ hy vọng các bạn,
Học mau ra trường để mà bắt "sâu", "sâu" nhiều lắm rồi...
Học mau ra trường để mà bảo vệ biên cương biển đảo, Hoàng Sa và Trường Sa nguy lắm rồi!
BLOG TRƯƠNG DUY NHẤT
Cực sốc: Thay vì hàm ơn và trân trọng tấm lòng của viên cựu binh Mỹ, phóng viên chiến trường Ronald Haeberle, tác giả những bức ảnh nổi tiếng về vụ thảm sát Mỹ Lai, thông dịch viên bảo tàng Sơn Mỹ lại công khai xuyên tạc, bôi nhọ và dùng những giọng điệu đầy xách mé, miệt thị khi nói về ân nhân đặc biệt này.
“Ông ấy được quân đội giao cho 2 máy ảnh lắp phim đen trắng. Ông ấy chụp được 40 hình và nộp lại cho quân đội Mỹ. Một máy của cá nhân mang theo lắp phim màu chụp được 18 tấm ảnh sau đó dùng tuyệt đối bí mật như một tài sản để kiếm tiền. 1 năm 2 tháng sau, câu chuyện về vụ thảm sát dân thường ở đây vẫn chưa bị phanh phui ra công luận, thì tay phóng viên chụp ảnh này đã tung hình mình có bán cho một phóng viên người Nhật sống ở Mỹ, ông ấy kiếm được 45.000 USD. Để kiếm thêm tiền, phóng viên này đã rửa phim gốc ra và số hình được rửa, ông ấy bán cho tạp chí Life ở Mỹ và thu về 35.000 USD nữa…”
Trích đoạn đầu trong một clip ghi cảnh một thuyết minh viên bảo tàng Sơn Mỹ đang giới thiệu với du khách về sự kiện Mỹ Lai.
Chưa nói về nhiều nhầm lẫn tai hại khác, chỉ nói đoạn giới thiệu Ronald Haeberle đã không thể chấp nhận được. Cách cô thuyết minh viên nói về Ronald Haeberle rất xách mé và cực kỳ vô văn hóa.
Nghe tin này, Ronald Haeberle rất buồn và… bực! Ông nói: “Đây là lời nói dối từ phía bảo tàng. Tôi không bán các bức ảnh cho bất kỳ một phóng viên Nhật Bản tại Nhật hoặc tại Hoa Kỳ để lấy 45.000 USD”.
Nguyên văn thư của Ronald Haeberle:
“I just checked my financial records and no sale of photographs were made to any Japanese reporter in Japan or the USA for $45,000. This is a LIE by the museum.
If you findout the name of the reporter, let me know!!!”
Hèn gì hai lần cùng Ronald Haeberle về Mỹ Lai, đều chứng kiến những kiểu cách ứng xử rất kém văn hóa của đội ngũ cán bộ quan chức văn hóa- bảo tàng Quảng Ngãi dành cho ông. Thay vì tiếp xúc để tranh thủ lắng nghe, khai thác làm sáng tỏ thêm những vấn đề còn tranh cãi hoặc chưa được tiết lộ về sự kiện Mỹ Lai, Bảo tàng Sơn Mỹ lại cử người bí mật bám theo để quay phim, ghi âm xem ông gặp ai, nói chuyện gì? (Bấm đọc lại bài: Câu chuyện hậu Mỹ Lai: Quảng Ngãi đón tiếp Ronald Haeberle và “cậu bé Mỹ Lai” Trần Văn Đức như thế nào?)
Dịp kỷ niệm 45 năm thảm sát Mỹ Lai, ngay cả vị Bí thư tỉnh ủy Quảng Ngãi cũng không biết đứng dCựu binh Mỹ, phóng viên chiến trường Ronald Haeberle được xem như một ân nhân đặc biệt của Mỹ Lai. Nhờ những bức ảnh nổi tiếng của ông, vụ thảm sát Mỹ Lai được phanh phui và kết án. Thế nhưng tại chính Mỹ Lai, người ta đã xuyên tạc, bôi nhọ và miệt thị ân nhân của mình với một lối rất vô văn hóa.
ậy nhường ghế cho Ronald Haeberle. Ban tổ chức chỉ bố trí cho Ronald Haeberle một chiếc ghế thừa kê ké bên cạnh bàn Bí thư tỉnh ủy Võ Văn Thưởng. Trong khi Ronald Haeberle trầm ngâm theo dõi chương trình tưởng niệm thì Bí thư Tỉnh ủy Võ Văn Thưởng luôn xoay người nói chuyện và cười rất tươi. Sát cạnh Bí thư Thưởng là Phó Bí thư thường trực kiêm Chủ tịch HĐND tỉnh Quảng Ngãi Phạm Minh Toản. Ông nở nụ cười tươi và nhìn tạo dáng khá điệu khi thấy tôi giương máy ảnh (Bấm đọc lại bài: Ronald Haeberle, lần thứ 3 trở lại)
Những hình ảnh kệch cỡm, phản cảm và… vô văn hóa!


.jpg)

.jpg)