Tìm kiếm Blog này

ĐÀM TRUNG PHÁP: NỖI NIỀM NGHIỆT NGÃ TRONG THƠ ĐINH HÙNG

Chủ Nhật, 28 tháng 5, 2017


Đinh Hùng qua đời vì bạo bệnh vào mùa thu 1967 tại Saigon trong một ngày gió mưa tầm tã, lúc mới 47 tuổi. Vài tuần sau đó, Vũ Hoàng Chương (người anh rể cũng là thi hữu thân nhất của Đinh Hùng) đã nói chuyện rất cảm động về cuộc đời của nhà thơ yểu tử tại Trung Tâm Văn Bút Việt Nam. Qua bài nói chuyện “Nhớ Đinh Hùng” của ông, ta được biết vì đâu mà Đinh Hùng có cái “nguồn thi hứng ảm đạm bi thương đến rùng rợn tê điếng cả tâm hồn.” Năm Đinh Hùng 11 tuổi, chị Tuyết Hồng, một hoa khôi 18 tuổi đời, vì buồn chuyện tình duyên đã tự trầm tại Hồ Trúc Bạch. Vài tháng sau, thân phụ thất lộc khi chưa đầy 50 tuổi. Và 3 năm sau nữa, chị lớn nhất mang tên Loan cũng qua đời trong tuổi thanh xuân! Trại Trung Phụng, sản nghiệp to lớn nhà họ Đinh, vẫn theo lời Vũ Hoàng Chương, “quả là một gia tài đẫm lệ; bộ xương khô và lưỡi hái dài nanh ác lúc nào cũng như lẩn quất trong hang cây khế, cây cam.” (Trung Tâm Văn Bút Việt Nam 1969).

Trần Mộng Tú: ĐOẢN VĂN CỦA MỘT NGƯỜI TỬ TRẬN


Tràng AKa – 47
Khu oanh kích tự do
Bây giờ lần thứ mấy
Anh lỡ cuộc hẹn hò
(*) 
Em thân yêu, 
Hôm 20 tháng 2 vừa qua, nước Nga đã chào mừng sinh nhật thứ 50 của khẩu AK-47. Khẩu AK là một trong những võ khí chiến tranh nước Nga viện trợ cho miền Bắc Việt Nam, cũng như khẩu M-16 của nước Mỹ viện trợ cho miền Nam Việt Nam. 
Khẩu AK-47 là một vũ khí cá nhân tuyệt vời. Nó tuyệt vời ở chỗ không bao giờ hóc đạn, chỉ cần lắp băng đạn cùng cỡ, sản xuất ở bất cứ nơi nào trên thế giới, xử dụng vẫn dễ dàng. Dù có đánh rơi nó xuống nước, ngâm trong bùn rồi lôi ra, lắp đạn vào, nó vẫn bắn chính xác. Và hay hơn nữa tuy là vũ khí cá nhân, nó có thể xử dụng như một khẩu liên thanh, nghĩa là nó bắn ra từng tràng đạn ngọt ngào không gián đoạn. 

Lê Văn Lân: Vầng Trăng Xưa Ðã Chết Rồi Sao?


Nhặt lá vàng xưa!

Sau nhiều năm tha hương, tôi thường băn khoăn với ý tưởng: Những vầng trăng cũ đã thực sự chết rồi chăng? Phải chăng người Việt chúng ta đã bắt đầu quên cái thú ngắm trăng vì tiêm nhiễm đầu óc thực tế máy móc của Tây phương nên khó mà cảm nhận cái biểu tượng sâu sắc của vầng trăng nói chung và vầng trăng thu nói riêng như tổ tiên dân Á Đông cổ truyền trong đó có ta vốn theo nền văn hóa Âm lịch.
Cách đây 35 năm, vào tháng 7 năm 1969, phi hành gia Mỹ Neil Armstrong đã đặt chân lên nguyệt- cầu và khám phá ra trên đó chỉ toàn là núi đá và những bình nguyên mênh mông mà nhìn từ trái đất lên cứ nghĩ là biển, nhiệt độ thay đổi từ – 180 độ C đến + 110 độ C.  Tản Đà (1889 – 1939) nếu thọ thêm 30 năm, chắc không còn thi hứng “Muốn làm Thằng Cuội” nữa: 
Đêm thu buồn lắm chị Hằng ơi!
Trần giới em nay chán nữa rồi.
Cung Quế đã ai ngồi đó chửa?Cành đa xin chị nhắc lên chơi...

Trần Doãn Nho: Văn chương bình dân và văn chương cao cấp ở Hoa Kỳ: Trường hợp Stephen King

Nhà văn Stephen King. (Hình: lifehack.org) 
Ðối với người Hoa Kỳ, khi ngồi chờ máy bay, chờ tàu hay chờ xe… có lẽ không có gì để giết thì giờ một cách thích thú hơn là có một cuốn truyện của Stephen King để đọc. Chả thế mà, nếu chỉ tính về số lượng sách viết ra và số lượng sách bán được, có thể nói Stephen Edwin King là một nhà văn thuộc loại hàng đầu của Hoa Kỳ.
Tính cho đến nay, King đã xuất bản tất cả 54 truyện dài và khoảng 200 truyện ngắn gồm nhiều loại khác nhau, từ truyện kinh dị, siêu nhiên cho đến khoa học giả tưởng. Nhiều truyện của ông được quay thành phim.
Sách, truyện của ông bán khoảng 350 triệu ấn bản. Ông nhận được nhiều giải thưởng. Nhưng có lẽ vinh dự nhất là năm 2003, ông nhận được huân chương vinh danh thành tích trọn đời (lifetime achievement) do “National Book Foundation” (NBF) trao, vì những “đóng góp xuất sắc” của ông vào nền văn chương của Hoa Kỳ.

Ngô Nhân Dụng: Hạ thấp điểm Kinh tế Trung Cộng

Thứ Bảy, 27 tháng 5, 2017


Đầu tuần này, Công ty thẩm lượng tín dụng Moody đã hạ thấp mức tín nhiệm của chính quyền Trung Quốc từ A3 xuống A1. Lần trước, khả năng trả nợ của Bắc Kinh bị nghi ngờ và mất điểm xẩy ra đã gần ba chục năm nay. Bộ Tài chánh Trung Cộng lập tức phản đối, vì khi điểm tín dụng của một xí nghiệp hay một quốc gia xuống thấp, họ sẽ phải trả lãi suất cao hơn khi vay tiền. Các công ty lượng giá điểm tín dụng cao thấp tùy theo khả năng trả nợ của người đi vay tốt hay không.
Năm 2011 chính phủ Mỹ cũng bị xuống điểm, từ AAA xuống AA+, khi kinh tế Mỹ bước vào năm thứ ba sau cuộc khủng hoảng. Thứ Hai vừa qua, Moody nêu lý do hạ thấp điểm của Trung Cộng là vì số tiền vay nợ trong cả nền kinh tế lên quá cao trong khi sức phát triển kinh tế lại giảm bớt. Không khác gì một xí nghiệp nợ nần chồng chất mà mức lời có triển vọng đi xuống.

Trần Doãn Nho: Chàng…

Sometimes it's important to watch what the President does rather than what he says. (TNS McCain)

Chàng là một tạo vật lạ và hiếm.
Có lẽ không có người nào mà tôi nghe ngóng, ngắm nghía, khi thương khi ghét, khi khâm phục, khi bực bội, khi ngạc nhiên, có lúc sửng sốt… tóm lại, không có người nào mang cho tôi nhiều cảm giác như chàng. Hàng ngày, một trong những cái thú của tôi là ngắm, đọc, nghe chàng xem chàng sáng tác ra thêm điều gì trong ngày. Chả là vì,  ngày nào cũng có chuyện mới về chàng. Ngày nào chàng cũng “cách tân”. Ngày nào chuyện của chàng và về chàng đều trở thành headline news.
Chàng có một nhân dáng to, cao. Dù không bằng tay cựu giám đốc FBI James Comey (cao 6 feet 8), chàng thuộc loại khá cao, 6 feet 2, nghĩa gần 1 mét 9. Bước chân vững. Giọng nói mạnh. Lời nói nào nghe cũng chắc (như đinh đóng cột). Rất đàn ông. Không biết bên trong trái ổi có gì, nhưng rõ là chàng sexy. Ăn nói cũng sexy. Nói không cần uốn lưỡi, không cần úy kỵ điều gì, có lúc thô tục và ngang ngược. Nhưng cái lạ là, nhiều phụ nữ vẫn không dị ứng, thậm chí có người còn thích chàng. Khi phát biểu, trong lúc hai tay xòe ra hai bên, mở rộng, bao biện thì ngược lại, miệng chàng thu nhỏ, tròn, như cách diễn tả của Đức Đạt Lai Lạt Ma khi được Piers Morgan phỏng vấn:  
(Đạt Lai Lạt Ma nhái cách nói chuyện của Trump) 

Hoàng Thy Ban Mai: Việt Nam, Cộng Hòa một cõi riêng


Chúng tôi thoát chết trong cuộc vượt biên kinh hoàng và cui cùng ghe git được vào b bin Philippines. Khi tnh li mi biết Bang vn còn đang ngồi bên cạnh, nắn bóp cánh tay tôi. Vừa lơ mơ đã thấy Bang òa vỡ vui mừng. Bang cúi sát vào tai, nói nhỏ: “Mai, nhận biết Bang không?”. Tôi chớp mắt. Tôi nhớ như in khuôn mt gy rc, hc hác và qung mt sâu hom ph phc đó ca Bang, giây phút mà tôi không bao gi quên. Giây phút ca ký ức! 
Được Cao ủy tị nạn nhận rồi đưa về trại Bataan lập hồ sơ, Bang hỏi: “khai thế nào đây?” “khai riêng thì chắc Mai đi trước, còn Bang thuộc diện 'con bà Phước' [1] liệu sẽ về đâu?” Bang đáp: “lúc ở nhà, Bang chạy chọt, lén gửi được hồ sơ qua ngã bưu đin Sài Gòn đến Tòa Đại sứ Mỹ bên Thái Lan rồi, nên hy vọng sẽ được cứu xét nhanh hơn”. Tôi ngập ngừng: “nhưng...” Bang tiếp: “đã thoát đến bến tự do rồi... thì đi đâu và lúc nào cũng được...” “nhưng...” tôi lặp lại, vẫn cứ ngập ngừng. Đôi mắt Bang sâu lắng đậu lại trong mắt tôi. Bang hiểu. 

Mạc Ngôn/Đoàn Đức Thanh dịch: Ai có tội hơn?


Xin cảm tạ và khâm phục các bạn Nhật Bản vì diễn đàn đã chọn đề tài đầy đặn thế này. Xã hội loài người ồn ào náo nhiệt, loạn xì ngầu, đèn đỏ rượu xanh, thanh sắc chó ngựa, xem chừng phức tạp vô lượng, nhưng nghĩ cho ngay thì thấy chẳng qua cũng là chuyện kẻ túng quẫn theo đuổi phú quý, kẻ phú quý theo đuổi lạc thú và kích thích: về cơ bản chỉ là chút chuyện này.
Bậc đại hiền Tư Mã Thiên thời cổ đại Trung Quốc từng nói: “Thiên hạ vui mừng đều vì lợi; thiên hạ nhốn nháo đều vì lợi.” Thánh nhân của Trung Quốc là Khổng Tử nói: “Phú và Quý, người người đều muốn; nghèo và hèn, người người đều ghét.” Người dân thường Trung Quốc nói: “Nghèo ở giữa phố không ai hỏi, giàu ở thâm sơn khối kẻ thăm.” Bất kể thánh nhân hay người thường, bất kể trí thức hay mù chữ đều có nhận thức rõ ràng về quan hệ giữa nghèo túng và phú quý.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Hồ Chí Minh & Lời Ai Điếu

blank
Courage sometimes skips a generation. - The Help
  
Chương mở đầu Hồi Ký Tống Văn Công có đoạn:
Ông nội tôi có ba người con, nhưng chỉ có cha tôi là trai. Sau khi cha tôi bị bắt vì tội “làm cộng sản”, ông nội tôi sốt ruột chuyện “nối giòng”. Có người mai mối má tôi là Nguyễn Thị Thâm ở làng Giồng Tre (xã An Ngãi Trung) cho cha tôi...

Sau lễ ra mắt, hai họ quyết định các bước kế tiếp theo tập tục. Cha tôi phải tới “ở rể” tại nhà ông bà ngoại tôi. Trong bữa cơm đầu tiên, ông ngoại tôi cầm chai rượu lên hỏi: “Con có biết uống rượu không”? Cha tôi đáp: “Dạ, có chút đỉnh”. Ông ngoại tôi rót đầy ly nhỏ, đưa cho cha tôi. Cha tôi cầm lấy, cám ơn và uống cạn. Ông ngoại tôi cười lớn nói bỗ bã: “Tao thích mày!

Viết Từ Sài Gòn: Lại nói về “giải cứu”

Thứ Sáu, 26 tháng 5, 2017

Heo con được bày bán ở một chợ miến Bắc. -  AFP photo

Luôn mong được anh hùng giải cứu?

Ở Việt Nam, giải cứu là một khái niệm nghe ra rất quen thuộc, nghe riết thành chán cả tai, từ giải cứu heo, giải cứu sầu riêng. Giải cứu vú sữa, giải cứu chuối ba hương, giải cứu dưa hấu, giải cứu bưởi, giải cứu lúa… rồi đến giải cứu muối, giải cứu chanh dây… Dường như sự giải cứu là một chuẩn mực anh hùng, chuẩn mực quân tử xã hội chủ nghĩa trong lúc này. Và nghe ra chính phủ, đảng và nhà nước rất chi là anh hùng trong chuyện giải cứu heo, giải cứu gà, giải cứu dưa hấu, giải cứu chanh dây, giải cứu bưởi, giải cứu sầu riêng… Có lẽ sống với anh hùng quá lâu, người dân trở nên yếu đuối và luôn mong được anh hùng giải cứu chăng?

Nhưng có rất nhiều dân oan mất đất, cũng là chuối nhưng chuối ở Hải Phòng bị chặt hạ hàng ngàn cây trong đêm, ngay vào vụ thu hoạch, sau đó giang hồ tiếp tục đe dọa người trồng chuối nhưng chẳng thấy ai giải cứu cả! Rồi hàng ngàn dân oan bị mất đất, kêu gào khản cổ giữa thủ đô Hà Nội, bị giang hồ (lại giang hồ, không hiểu giang hồ ở đâu ra mà lộng hành ngay giữa thủ đô, chẳng ma nào dám đụng vậy chứ?!) chèn ép, đánh đuổi, cũng chẳng có ma nào giúp họ một tay chứ đừng nói đến giải cứu! Đó là chưa nói đến hàng ngàn người dân bị bắt bớ, đánh đập trên biển bởi Trung Quốc, họ bị bắn giết, đánh đập, bắt bớ, cướp hết tài sản, cũng chẳng có ai giải cứu cho họ!
 

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)